Con người như những đường thẳng, chạy dọc bên nhau, xuyên suốt và thẳng tắp, có khi nào, con người giao nhau? Có khi nào con người quấn vào nhau, cột vào nhau, móc vào nhau? Đó là khi bạn chạm vào ai đó và người đó đáp lại bạn.

Tôi và người ấy có lẽ sẽ mãi mãi chỉ là 2 đường thẳng ko bao giờ giao nhau, không bao giờ chạm vào nhau, hoặc có khi chả bao giờ đến gần được nhau. Vậy mà giờ đây, chúng tớ đã là hai đường thẳng được cột chặt vào nhau, mãi mãi không bao giờ rời xa nhau.
Có người hỏi tớ điều đó thì có nghĩa là gì, không có nghĩa là gì cả, chỉ đơn giản là tớ bây giờ đã không còn là 1 đường thẳng lẻ loi và cô độc, suốt con đường dài của hành trình cuộc đời này, tớ đã tìm được người bạn đường của mình.
Lại có người hỏi có đáng không khi cột chặt cuộc sống của mình vào một mối quan hệ không có lối thoát, vốn không có lối thoát nào cho mọi mối quan hệ vì nó cứ diễn ra, xuyên suốt cuộc sống, hiển nhiên như nó vẫn luôn tồn tại, thế sao lại gọi là không có lối thoát? Sao lại nói là đáng hay ko? Không có gì cả, nó là như vậy, nó xảy ra trong cuộc sống của tớ và tớ trân trọng nó từng ngày từng ngày.
Có một người bạn, một người bạn thân từng nói “mày nên chuẩn bị sẵn tâm lí đi”… Nói thật, tớ không nghĩ khi yêu rồi người ta còn có thể đề phòng lẫn nhau đến thế, đúng là lời khuyên của người chưa biết yêu! Với tớ, làm gì cũng vậy, miễn đó là thứ làm cho tớ say mê, thì không có gì cản được tớ hết lòng với điều đó…

Cũng như người ấy vậy, tớ đã yêu đang yêu và sẽ yêu đến suốt cuộc đời này, không gì có thể làm tớ thay đổi, không gì có thể làm tớ dừng nó lại vì nó chính là động lực để tớ có thể tiếp tục cố gắng đến lúc này, là lí do để tạo ra những ước mơ bên trong tớ.
Thử hỏi điều tuyệt vời như vậy, có ai dám lấy nó ra để đổi lấy bất cứ thứ gì? E là không có gì cả vì đó đã là thứ quý giá nhất trong cuộc sống của mỗi người.