Có lẽ là do thời tiết ảnh hưởng, dạo này mình cảm thấy bản thân emo kinh khủng, ko thể vui đc, ko thể nào rũ bỏ những suy nghĩ linh tinh trong đầu, cảm giác cười cợt với mọi người sao mà giả thế này... nhưng mà mình đã vui thật sự, tại sao khi bứt người khỏi những cuộc vui thì lại thấy không gian xung quanh thật trống trải, cảm thấy tiếng cười của mình mới khi nãy sao giờ xa lạ quá, hay tại vì sự tĩnh lặng khiến cho những âm thanh trong kí ức không thể hòa vào tâm trạng, cảm xúc của hiện tại được? Những lúc vậy thật chỉ muốn được ở bên người đó, cảm giác là chỉ cần ngồi bên cạnh, không phát ra âm thanh nào cả cũng đủ để giải tỏa mọi bức bối trong lòng.
Mình không phải là 1 người vui vẻ, mình chỉ vờ vui vẻ, mình không phải 1 người dễ tính, mình chỉ vờ dễ tính, mình không phải 1 người thoải mái, mình chỉ vờ thoải mái, mình không hòa đồng, không thân thiện, không thích đám đông, ghét sự ồn ào, ghét chuyển động, ghét những ngôn ngữ chát chúa, ghét sự khó hiểu, mình không thông minh, không sâu sắc, không thể suy nghĩ quá nhiều, không thể cảm thông, không thể hiểu, rất nhiều thứ không thể nhưng mình cứ vờ với bản thân rằng mình có thể, rằng mình là như vậy, rằng mình thật easy going nhưng không phải vì mình khó bỏ qua, khó tha thứ, nhưng lại không thể làm vậy, vì làm vậy thì chính mình sẽ làm người khác khó xử, sẽ làm người khác không thích, do đó mình đã không làm vậy nữa, mình chôn vùi con người xấu xa bên trong, mình chôn nó vào thật sâu bên trong hốc não, cái hốc đen ấy mà mình đã vất biết bao thứ của ngày trc, mình vất luôn cả cái bản chất xấu xa vào đó, không hy vọng có ngày sẽ moi nó trở lên, và nếu có ngày đó, mình hy vọng chỉ là để nhìn lại 1 con người khác từng có trong mình rồi lại cho nó trở vào cái nơi nó phải thuộc về.
Một thời gian nhỏ thôi, mình chỉ nhìn thấy sự vô vọng hiển hiện ở khắp mọi nơi, từ trong từng ngõ ngách nhỏ nhất của cuộc sống, là cảm giác bế tắc bít kín mọi lối đi, cảm giác đó bây giờ đôi khi vẫn còn nhưng ngày trc, chỉ có mình mình trên cái bản đồ chằng chịt những dấu "!" đó thì giờ có thêm những người mà mình có thể đặt niềm tin trọn vẹn.
Sự tin tưởng, an toàn, cảm thông, tất cả, tớ tìm kiếm trong mối quan hệ quan trọng nhất của mình. Tớ tìm đc an toàn khi tớ ở cạnh bạn, không phải vì bạn có thể bảo vệ tớ mà vì cái cảm giác khi ở bên bạn, nó khiến tớ không còn sợ bất cứ điều gì nữa, cái cảm giác có thể bỏ mặc cả thế giới chỉ cần có bạn ở bên cạnh có lẽ cũng vì niềm tin vào mối quan hệ này vì nếu không có lòng tin, tớ không nghĩ mình có thể yêu được, tin vào tình cảm của chính mình, tin vào tình cảm của đối phương, đó không phải là điều mà ai cũng dễ dàng có được. Chính bạn đã giúp cho tớ tin, không phải ai cũng có niềm tin ngay từ đầu vì quá khứ, vì hiện tại và vì tương lai nhưng bạn đã làm được điều này. Chính vì thế cho nên như một lẽ tự nhiên, từ lúc nào bạn đã tự trở thành người quan trọng nhất, một người không thể thay thế trong trái tim này.
Có nhiều đêm tớ không thể ngủ được vì hễ nhắm mắt lại, tớ lại nhìn thấy bạn, và khi đó, tớ lại nhớ về bạn, nhớ đến những lúc mình ở bên nhau, sự thèm muốn được có bạn ở bên cứ trỗi dậy, trỗi dậy, tớ thèm biết bao được ôm bạn trong vòng tay mình, được hôn lên đôi môi mềm mịn đáng yêu kia, chạm vào cái cơ thể êm ái, ấm áp của bạn, mình sẽ nằm cạnh nhau, tớ sẽ ôm bạn và cả hai sẽ cùng ngủ, cùng mơ một giấc mơ cho đến khi những tia sáng mặt trời đầu tiên rọi vào đánh thức, tớ sẽ ngắm nhìn thật kĩ khuôn mặt bạn trong giấc ngủ bình yên, ghi nhớ từng hình ảnh đẹp nhất mà tớ đang thấy trước mắt, đôi mắt với hàng mi dài, chiếc mũi nhỏ nhỏ xinh xinh, đôi môi đỏ với khóe môi cong cong và tớ sẽ đặt lên đôi môi đó nụ hôn đầu tiên trong ngày dưới ánh nắng bình minh...
0 comments:
Đăng một Nhận xét