The day I dreamed of you
Author: Tinnygy Fong
Rate: M
Thể loại: Femslash, Angst
Note: Tất cả mọi thứ đều thuộc về tôi, trừ những nhãn hiệu :)) (à ko, một số nhãn hiệu nếu bạn search google vẫn ko có thì nó là của tôi đấy =)))

Trời mưa, rả rích cả ngày, nó cầm điện thoại trên tay, mẩu tin nhắn khiến nó lưỡng lự. Nhìn ra khung cửa sổ trắng xóa ko thể thấy được cái cửa sổ đối diện, nó thở hắt ra, khoác chiếc áo jean lên người, móc bóp lấy 200k ra bỏ túi cho bớt lạnh. Chiếc cửa sắt đóng lại phía sau lưng, 1 bóng người lẽo đẽo cầm dù đi trong mưa, tiếng mưa nghe lớn dần rồi lại nhỏ dần, nhỏ dần sau từng bước chân, chỉ có gió không ngớt thổi đến từ phía sau như muốn cuốn phăng con người rồ dại cả gan bước ra khỏi nhà trong cái tiết trời bão bùng của tháng 8. Mùa hè sắp kết thúc rồi...
The day I see you again
- Tới rồi à!
Không một câu hỏi thăm, không một câu chào, chỉ có một câu nghe vào muốn đi về cho rồi nhưng nó vẫn cứ ngoan ngoãn thả mình xuống chiếc ghế đối diện. Rút từ trong túi ra gói thuốc BlackStaz vất lên bàn, nó rút một điếu thuốc đen lòm ra đưa lên miệng, châm lửa. Khói thuốc phả ra cứ thế vòng vèo uốn éo về phía người đối diện, vuốt ve lấy khuôn mặt trắng bệnh vì hơi lạnh của chiếc máy lạnh to đùng ngay sau lưng và cái nhiệt độ không thể thấp hơn của thời tiết bên ngoài.
- Hút chứ?
Nó lơ đễnh mời thuốc dù biết rõ cô nàng đang ngồi đối diện mình trước giờ chẳng bao giờ đụng vào một điếu thuốc. Nhưng trái với suy nghĩ của nó, cô ta đứng dậy đi hẳn về phía nó và rút điếu thuốc cháy dở trên môi nó ra để rồi buông mình xuống cạnh nó và chậm rãi hút, những vòng khói lại len lỏi khắp nơi.
- Tôi đã chờ.
- Sao cơ? - Nó ngạc nhiên nhìn cô ta, ánh mắt có phần dịu lại so với khi vừa bước vào.
- Tôi đã chờ cậu ấy, suốt 3 năm, chết tiệt! Là 3 năm đấy!!! - Cô ta gào lên nhưng cái âm thanh khe khẽ vang lên từ dưới cuống họng như đang rên rĩ của cô chỉ khiến nó nhớ tới chiếc dĩa phim hentai vừa xem tối qua.
Nó nuốt nước bọt khan, rút một điếu khác trong bao ra châm lửa và hút, để giữ cho bản thân tỉnh táo thì cái chỉ tiêu 1 điếu 2 ngày trong thời gian cai thuốc này xem như bị lẳng cả vào sọt rồi!
- An nghĩ xem, tôi đã chờ cậu ấy, ròng rã 3 năm, chờ trong nỗi cô đơn, thiếu vắng, lạnh lẽo, vậy mà... vậy mà vừa về đây, thứ đầu tiên cậu ấy tặng tôi là một lời chia tay qua tin nhắn, nhanh - gọn - chính xác như cách cậu ta làm việc vậy, tôi hỏi mãi chỉ nhận được một câu "Anh không phải người yêu em"! Tôi...
Không phải nó là người tàn nhẫn, nó cũng tuyệt đối không phải kẻ vô tâm vô tính, chỉ đơn giản là khi đó, nó đã cảm thấy nhẹ nhõm và có chút vui mừng khi biết anh ấy đã chia tay cô. Nó đã nghĩ dù trong lúc này, cô sẽ đau khổ cùng cực nhưng cô sẽ quên anh thôi, và nó chỉ muốn được ở bên cô như ngày nào.
Nó khẽ ôm cô vào lòng, vuốt dọc tấm lưng đang run lên vì những tiếng nấc cố nén, hôn nhẹ lên mái tóc dài thơm mùi dầu gội của cô, bất chợt nó thấy rùng mình, như một tia điện được phóng ra một cách cố ý từ cô, chạy dọc sống lưng nó, đến điểm cụt của cột sống và lan dần xuống hai bên đùi trong, một cảm giác râm ran khó tả đang hành hạ thân nhiệt của nó. Nó lúc này như chiếc nhiệt kế hư, không tài nào điều khiển được chiếc vạch thủy ngân, khuôn mặt nó ửng hồng, mồ hôi túa ra từ sau gáy và trước trán, đôi môi đỏ lên, mấp máy không thành tiếng.
- Tôi giờ không còn muốn đi về căn nhà đó nữa... Có thể để tôi ở nhà An vài ngày được không? Đến khi tôi có đủ sức để chống chọi lại với chuyện này một mình, hãy cho tôi dựa vào một lúc được không?
Và chiếc dù bảy màu khi nãy giờ đã có hai kẻ chung bước bên dưới. Một nhịp chân, hai bước đi, nước bắn lên nhiều hơn và gió không còn lạnh nữa...
~~~~~~
- An! Dậy đi! Đã 6 giờ rưỡi rồi! Dậy đi con thỏ lười biếng kia!!!
Cô hất tung chăn nó lên, nắm hai tay nó lôi dậy mặc cho nó phản đối quyết liệt bằng cách nằm trở xuống ngủ tiếp.
- Thôi nào cái con bé này, không dậy là chị cho khỏi ăn sáng luôn nhé!
Nó he hé mắt nhìn cô, cô đứng chống nạnh nhìn nó.
- Ăn sáng???
Cô cuối xuống sát rạt mặt nó.
- Ăn sáng!!!
Và cô bỏ ra khỏi phòng, để lại nó với khuôn mặt ngẩng ngơ, hương lài lưu lại trong gió lâu hơn nó vẫn nhớ.
The days we live together
Nó gắp miếng trứng chiên hành cho vào miệng, hương vị như tan ra, thấm vào đầu lưỡi còn đang mơ màng với buổi sáng khiến chúng tỉnh hẳn. Nó nhìn cô như không thể tin được.
- Sao vậy? Dở lắm à?
Cô lo lắng khiến nó bật cười. Cô vẫn vậy, chẳng thay đổi gì cả, và nó thích nhìn đôi lông mày khẽ nhíu lại kia, đôi môi nhỏ hơi chu chu ra vẻ hờn dỗi, chiếc mũi nhỏ vẫn hay hỉnh lên mỗi khi giận ai đó hay tự đắc chuyện gì đó. Nó nhớ cô.
- Em vẫn nhớ...
Cô nhìn nó, chờ đợi, nhưng nó chỉ mỉm cười rồi lại tiếp tục bữa sáng của mình. Còn cô cũng quay về với cốc sữa cam của mình, tự cười một mình. Rồi cả hai lại nhìn nhau, bất chợt cả cô và nó cùng phá lên cười. Buổi sáng đầu tiên của cuộc sống mà nó vẫn luôn mong nhớ, cô đã mang về, dù chỉ là tạm thời, dù chỉ là một vài ngày ngắn ngủi.
...
- Này, chị đang xem mà!
Cô giật lấy chiếc remote trên tay nó, chỉnh lại kênh phim Hàn Quốc mùi mẫn sướt mướt. Nó đảo mắt, chưa bao giờ từ ngày lắp truyền hình cáp nó chạm vào cái kênh phim Hàn dù chỉ một lần. Giật lại chiếc remote, nó tìm kênh HBO, giờ này đang có phim hành động hay!
- A~ phim của chị!
Nó lại giật chiếc remote!
- Phim của chị!
Remote của nó!
- Phim của chị!
Remote của nó!
Chiếc remote tội nghiệp bị giằng xé dữ dội giữa hai con người chẳng ai chịu nhường ai cuối cùng rớt cái độp xuống đất, bể đôi, màn hình ti-vi chuyển sang kênh Disney channel. Thế là trên tường có hai cái bóng chụm đầu vào coi phim hoạt hình, dưới đất có một chiếc remote tội nghiệp bị bể nằm lăn lóc.
...
- Nhanh lên!
Cô réo nó lần thứ 5, còn nó chỉ càu nhàu trong cổ họng khi phải vừa mang vớ da vừa tô lại son môi khi nãy mặc áo lỡ tay bôi mất, may mà không dính vào áo.
Đây là bữa tiệc sinh nhật của chị Yến, bạn thân của cô và cũng là chị họ của nó, chở cô trên chiếc Vespa của mình, nó lại thấy như những ngày trước khi cô vẫn còn ở bên nó mỗi ngày, cảm giác đó khiến nó cảm thấy ấm áp, cảm giác đó khiến nó không còn cô đơn.
- Vân! An!
Yến chào cô và nó, hơi ngạc nhiên khi cả hai cùng xuất hiện nhưng cả nó và cô chỉ cười, Yến biết cô và nó ngày trước sống chung nhưng Yến cũng biết cô đã rời xa nó để ở bên anh.
Tiệc tàn, những trò vui cũng tàn, đầu óc quay cuồng sau những điệu nhạc dồn dập giờ đang xả lũ trong WC, hàng chục cái đầu! Yến kéo cô qua một góc nói chuyện, nó đi ra ban công hóng gió. Thật không khác gì ngày xưa.
- An không vào trong ngồi nói chuyện với mọi người à?
- Cô ra đây làm gì!
Nó không cần quay lại để biết ai đang nói chuyện với mình, giọng nói là thứ nó chưa bao giờ quên, nhất là giọng nói của những người từng để lại những ấn tượng sâu đậm trong nó, cả tốt và.. cả xấu!
- An này sao lại lạnh lùng thế.
Nó nhìn sang bên, một cô nàng kiêu sa, đẹp như bất cứ đóa hồng cao quý nào nhưng cũng như bao đóa hồng ngạo nghễ đó, chúng luôn có gai. Nó cười khẩy, bây giờ cho dù hồng có tự bức hết gai của mình thì tì vết vẫn mãi còn đó, không bao giờ mất đi, dấu vết của những chiếc gai tầm đầy thuốc độc. Bất ngờ đóa hồng đó ôm lấy nó.
- Tôi nhớ An quá!
Nó chỉ gỡ bỏ đôi cánh tay như hai nhánh củi khô sắp rụng khỏi cành, vất sang một bên như một thứ rác rưởi không cần phải luyến tiếc và bỏ đi. Nhưng cánh tay nó đã bị kéo lại, đôi môi nó như bị xé rách, luồng khí độc len lỏi vào từng buồng phổi, rút cạn không khí của nó. Nó dùng hết sức mình để đẩy cái thứ độc hại đang đeo bám lên cơ thể mình ra, cái cảm giác kinh tởm của 4 năm trước lại tràn về. Nhưng những ngón tay như những chiếc càng cấu vào cơ thể nó nhất mực không buông tha.
- Buông An ra!
Con quỷ đội lốt đóa hồng kiêu sa bất ngờ với giọng nói của thiên thần vội thả tay ra, nó được giải phóng khỏi những chiếc càng đầy nọc độc đó.
Cô đến bên nó, xoa xoa cánh tay nó mặc cho cô nàng kia tức đến tím người.
- Tại sao vậy An? Tôi yêu An biết bao nhiêu tại sao An không một lần đoái hoài đến tôi, 4 năm rồi tôi vẫn luôn mong nhớ An, An không một lần đáp lại, còn cô ta suốt 4 năm trời không 1 lần tìm An thì chỉ một tin nhắn là đã bay đến bên cạnh, An xem tôi là cái gì?
Cô ta nói như hét vào mặt nó, mặc kệ xung quanh bắt đầu có nhiều người hơn.
Nó chỉ lắc đầu, tìm lấy bàn tay cô và nắm chặt, mắt vẫn không rời khỏi người con gái kia như sợ rằng cô ta sẽ làm hại cô.
- Cô là một người khiến tôi luôn hối hận vì đã quen biết!
Và nó nắm tay cô rời khỏi bữa tiệc. Ngoài ban công có một kẻ nhìn theo với đôi mắt căm hận.
Nó chở cô đi mãi đi mãi như đang chạy trốn một điều gì đó, một điều mà nó vẫn luôn trốn chạy suốt 4 năm qua. Cô chỉ im lặng ôm chặt nó, ngã đầu lên bờ vai gầy của nó, cô biết điều nó luôn giấu trong lòng suốt từ cái ngày đầu tiên cô gặp nó nhưng cô cũng như nó, vẫn luôn chạy trốn thứ cảm giác đó, thứ cảm giác không thể quay đầu lại.
...
- Ngủ ngon nhé...chị!
- Ngủ ngon... An..
Cô và nó, mỗi người một phòng, hai cánh cửa cùng khép lại. Nhưng trước khi cánh cửa của nó đóng kính, một bàn tay đã chặn lại. Cô đẩy cửa bước vào, nó khẽ rùng mình khi nhìn vào mắt cô, đó là đôi mắt nó đã đem lòng yêu suốt 5 năm qua, đôi mắt nó mãi không thể quên được suốt 4 năm qua. Đôi mắt chất chứa tất cả cảm xúc mà nó có thể gọi tên và một thứ cảm xúc duy nhất chính nó đã không dám đối mặt. Nó ôm lấy cô, ôm thật chặt như sợ rằng nếu buông ra, cô sẽ lại biến mất như 4 năm trước.
- Vân...
Cô ôm lấy nó vào lòng, đứa trẻ 5 năm trước đã không còn, người con gái cô gặp trong quán café quá đỗi khác xa, nếu không vì đôi mắt ấy, có lẽ cô cũng không thể nhận ra, đôi mắt có cái nhìn xuyên thấu, đôi mắt đã ám ảnh cô từ ngày đầu tiên gặp nó.
- Đừng sợ... Chị sẽ ở bên An, đừng sợ...
Đêm đó, nó ngủ trong lòng cô, sàn phòng rải đầy gối, chiếc mền dày ấm áp được lôi xuống đất, cô ôm lấy nó, những ngón tay của cô đan vào tay nó, như ngày xưa.
- Vân...
Cô ôm lấy nó vào lòng, đứa trẻ 5 năm trước đã không còn, người con gái cô gặp trong quán café quá đỗi khác xa, nếu không vì đôi mắt ấy, có lẽ cô cũng không thể nhận ra, đôi mắt có cái nhìn xuyên thấu, đôi mắt đã ám ảnh cô từ ngày đầu tiên gặp nó.
- Đừng sợ... Chị sẽ ở bên An, đừng sợ...
Đêm đó, nó ngủ trong lòng cô, sàn phòng rải đầy gối, chiếc mền dày ấm áp được lôi xuống đất, cô ôm lấy nó, những ngón tay của cô đan vào tay nó, như ngày xưa.
~~~~~~
Nó đi làm về, một chiếc xe hơi đen đậu ngay trước cổng choáng hết lối vào. Nó bấm kèn, dòm ngó hai bên nhà xem là khách nhà nào mất ý thức đến thế, lại đậu xe ngay trước cổng nhà nó. Nhưng thứ nó trông đợi không đi ra từ cổng nhà bác tổ trưởng cũng không đi ra từ cổng nhà anh chị Hoàng mà đi ra từ ngay cổng nhà nó.
- Anh....
Cô đi ra ngay sau anh, chiếc vali được anh cầm trên tay, chắc chắn, vững chãi, bàn tay của một người đàn ông. Nó cảm thấy lồng ngực thắt lại. Khung cảnh 4 năm trước lại quay về, hiển hiện trước mặt nó, sống động như ngày nào.
- An!
Anh đi về phía nó, nụ cười rạng rỡ trên môi. Tại sao anh lại cười như vậy? Nó không hiểu.
- An, anh cảm ơn em nhiều lắm, tuần vừa qua đã chăm sóc Vân cho anh, anh cuối cùng cũng đã tìm được câu trả lời cho tình cảm thực sự của mình, là anh quá hồ đồ khi đòi chia tay Vân, giờ anh sẽ đưa cô ấy về ra mắt gia đình mình, anh sẽ cưới Vân!
Nó thầm cảm ơn cái tính cẩn thận, hễ tắt máy là chống xe ngay, nếu không có lẽ giờ thì cả xe và nó ôm nhau đo đường rồi. Nó thấy hai chân mình yếu đi, hai tay nắm chặt, vịn vào xe để đỡ lấy thân người như muốn đổ sụp xuống đất kia, tất cả, cứ y như 4 năm trước. Nó không muốn, nó KHÔNG CHO PHÉP!
- Không!
- Em nói gì?
- Vân sẽ không đi đâu cả!
Nó nói, dứt khoát hơn bao giờ hết, nó nhìn thẳng vào mắt anh, bây giờ, cho dù cả thế giới có giết chết nó, nó cũng quyết không để anh mang cô đi khỏi cuộc đời nó lần nữa.
- Em yêu Vân! Và em sẽ không để Vân đi theo anh một lần nữa!
Anh im lặng nhìn nó, ánh mắt không thể dò đoán, anh đang nghĩ gì, chỉ có trời mới biết nhưng nó nghĩ gì, anh và cả cô đang đứng đó bắt buộc phải biết. Chợt anh quay về phía cô, nhướn mày.
- Vân, còn em thì sao?
- Em nghĩ anh cũng đã biết rồi mà.
Vân nói rồi mỉm cười hạnh phúc, còn anh chỉ lắc lắc đầu phì cười. Và trong lúc nó còn đứng đực ra không hiểu hai người lớn đang nói gì thì cô đã đến bên nó, đôi bàn tay mỏng mảnh của cô khẽ đan vào những ngón tay thon dài và lả lướt của nó.
- An có thật lòng muốn Vân ở lại bên An?
Cô ghé sát tai nó thì thầm, hơi thở ấm nóng của cô phả vào vành tai khiến nó rùng mình sực tỉnh, không nói không rằng chỉ ôm chặt cô vào lòng.
- Hãy ở lại bên em! Em yêu Vân!
- Vân đã chờ mãi câu nói này của An, Vân yêu An!
Và cô choàng tay ra sau gáy, kéo nó về phía mình, đặt lên đôi môi run run kia một nụ hôn dài, nụ hôn mà cô đã mất hết 5 năm để nhận ra mình thèm khát nó đến mức nào, nụ hôn của tình yêu thật sự.
The days I dream about you, and it's no longer a dream anymore with you in my arms, everydays. That's the true love I have always been looking for since the day I dreamed of you.
Special edition:
Nó: Thế ra rốt cuộc là sao?
Cô: Tức là nếu 4 năm trước em chịu mở miệng nói 1 câu thì mình chả cần tốn nhiều thời gian tới vậy để mà tiến tới tình yêu.
Nó: Nhưng không phải lúc đó chị yêu anh sao?
Cô: *suy nghĩ một lúc* chị cũng không nhớ nữa
Nó: Trời!!!
Anh: Thế đấy, mình ở bên cô ta hết 3 năm mà cô ta dám bảo chả nhớ nữa
Nó: Thế sao chị đi theo anh?
Cô: Tại sao chị cũng không nhớ nữa, kì quá, cứ như có ai xóa sạch kí ức của chị vậy á!!!
Nó: Đứng lại tên tác giả kia!!!
Có người xách lapkun chạy~~~
- Không!
- Em nói gì?
- Vân sẽ không đi đâu cả!
Nó nói, dứt khoát hơn bao giờ hết, nó nhìn thẳng vào mắt anh, bây giờ, cho dù cả thế giới có giết chết nó, nó cũng quyết không để anh mang cô đi khỏi cuộc đời nó lần nữa.
- Em yêu Vân! Và em sẽ không để Vân đi theo anh một lần nữa!
Anh im lặng nhìn nó, ánh mắt không thể dò đoán, anh đang nghĩ gì, chỉ có trời mới biết nhưng nó nghĩ gì, anh và cả cô đang đứng đó bắt buộc phải biết. Chợt anh quay về phía cô, nhướn mày.
- Vân, còn em thì sao?
- Em nghĩ anh cũng đã biết rồi mà.
Vân nói rồi mỉm cười hạnh phúc, còn anh chỉ lắc lắc đầu phì cười. Và trong lúc nó còn đứng đực ra không hiểu hai người lớn đang nói gì thì cô đã đến bên nó, đôi bàn tay mỏng mảnh của cô khẽ đan vào những ngón tay thon dài và lả lướt của nó.
- An có thật lòng muốn Vân ở lại bên An?
Cô ghé sát tai nó thì thầm, hơi thở ấm nóng của cô phả vào vành tai khiến nó rùng mình sực tỉnh, không nói không rằng chỉ ôm chặt cô vào lòng.
- Hãy ở lại bên em! Em yêu Vân!
- Vân đã chờ mãi câu nói này của An, Vân yêu An!
Và cô choàng tay ra sau gáy, kéo nó về phía mình, đặt lên đôi môi run run kia một nụ hôn dài, nụ hôn mà cô đã mất hết 5 năm để nhận ra mình thèm khát nó đến mức nào, nụ hôn của tình yêu thật sự.
The days I dream about you, and it's no longer a dream anymore with you in my arms, everydays. That's the true love I have always been looking for since the day I dreamed of you.
Special edition:
Nó: Thế ra rốt cuộc là sao?
Cô: Tức là nếu 4 năm trước em chịu mở miệng nói 1 câu thì mình chả cần tốn nhiều thời gian tới vậy để mà tiến tới tình yêu.
Nó: Nhưng không phải lúc đó chị yêu anh sao?
Cô: *suy nghĩ một lúc* chị cũng không nhớ nữa
Nó: Trời!!!
Anh: Thế đấy, mình ở bên cô ta hết 3 năm mà cô ta dám bảo chả nhớ nữa
Nó: Thế sao chị đi theo anh?
Cô: Tại sao chị cũng không nhớ nữa, kì quá, cứ như có ai xóa sạch kí ức của chị vậy á!!!
Nó: Đứng lại tên tác giả kia!!!
Có người xách lapkun chạy~~~
0 comments:
Đăng một Nhận xét