Chủ nhật, ngày 10 tháng bảy năm 2011

Morning After Dark - chapter 1 - We met!

And in the night where the moon fades away into those sky,
we shall meet again.




Cánh rừng càng gần tòa lâu đài càng thưa dần. Ánh trăng khuyết mờ nhạt như đồng lõa với tên trộm trẻ tuổi liều lĩnh, gã ngừng lại bên bờ tường phủ rêu, hít ngửi trong không khí một mùi hương, bàn tay nắm chặt cán dao găm, đôi mắt gã thoáng hằn lên một màu đỏ của máu rồi biến mất. Gã đu người qua bức tường nhẹ nhàng, uyển chuyển như một con mèo đen âm thầm đột nhập trong bóng tối.

Tòa lâu đài vẫn như gã nhìn thấy từ xa nhưng... một âm thanh lạ vang lên từ sau lưng gã. Gã quay phắt lại, cây dao găm màu huyết dụ lăm lăm trong tay nhưng không ai cả. Gã quan sát mọi thứ xung quanh mình, cố gắng tìm những chuyển động nhỏ nhất, một sự im lặng chết chóc bao trùm lấy bầu không khí. Gã cẩn thận nắm chặt vũ khí của mình, tiếp tục tiến về phía cổng lâu đài, đêm nay gã phải đoạt được thứ đó. Cánh cổng gỗ khổng lồ dẫn lối vào bên trong tòa lâu đài được đóng chặt và như có ma thuật bao bọc, gã không làm cách nào mở được nó. Mặc dù là một tên trộm nhưng ở một mặt nào đó, gã thấy mình nên làm nghề kiếm sĩ hay đi đầu quân cho lực lượng hiệp sĩ của nhà vua vì gã thấy mình chưa bao giờ thích trò lén lén lút lút này cả, nó thật hao tế bào vỏ não. Bỏ cái kế hoạch đường hoàng đi vào tòa lâu đài bỏ hoang này bằng cổng chính, gã biết rất nhiều cách để đi vào một tòa lâu đài, nhất là những tòa lâu đài cổ. Gã lại lướt nhẹ dọc bờ tường bên trái lâu đài và mặc dù ánh trăng mờ ảo luôn tiếp bước giúp gã nhưng gã vẫn cẩn thận không bao giờ bước ra khỏi những vùng có bóng râm, kể cả khi đó là bóng râm của buổi khuya. Và cái lí do chính yếu nhất chính là gã không thể để cho ánh trăng soi trúng cơ thể, nhất là vào những đêm trăng khuyết 3/4 như đêm nay...

Từ xa xa phía những ngọn đồi, bầy sói rừng hú lên những tiếng hú thê lương như đang bị hành hạ, có thứ gì đó đang sống dậy trong khu rừng, nếu lắng tai, có thể nghe thấy rõ ràng âm thanh của những con thú rừng đang hoảng loạn, chúng không thể chạy trốn nhưng chúng sợ hãi nép sâu hơn vào hang ổ của mình. Quanh vầng trăng khuyết đêm nay, một quầng sáng đỏ mờ ảo lờ đờ bao phủ ánh trăng.

Đêm nay,
Người thợ săn sẽ đến,
Từ ánh trăng hủy diệt.
...

Gã đu người qua một chiếc cửa sổ vỡ toang ở tầng hai của tòa lâu đài. Đó là một căn phòng ngủ lớn với một chiếc giường gỗ tròn đặt giữa phòng. Nhìn vào lớp mạng nhện dày đặc giăng phủ khắp căn phòng, gã đoán tòa lâu đài phải bị bỏ hoang ít nhất hơn 10 năm, và những tòa lâu đài bị bỏ hoang nằm ẩn sâu trong những khu rừng sâu như thế này thường là những nơi trú thân lý tưởng cho lũ quái vật đang bị truy lùng ở thế giới bên ngoài. Thật đúng ý, đôi mắt gã ánh lên một tia nhìn độc ác trong khoảnh khắc.

Cùng với lưỡi dao bạc
Chàng đâm vào tim người thiếu nữ
Dòng máu trinh nguyên hòa vào nước mắt
...

Gã nhìn quanh, đây chắc chắn là phòng của một tiểu thư, tất cả họa tiết đều mang một nét dịu dàng, nhẹ nhàng và... hồng. Gã vội vã quay người lại, cả cái ổ nhện khi nãy trong tích tắc đã hóa thành một căn phòng lộng lẫy, đến nỗi gã nghĩ các cô công chúa trong hoàng cung còn phải ghen tị rất rất nhiều.


Cánh hồng cuối cùng
Lưỡi dao cuộn chảy
...

- Và người thợ săn gục ngã
   Trong đêm tối tịch mịch
   Đôi mắt người thiếu nữ đẫm lệ
   Đôi bàn tay run rẩy
   Nàng đã thức tỉnh
   Với lưỡi dao màu huyết dụ

- Ngươi là ai? - Gã cẩn thận nhìn về phía người phụ nữ vừa kết thúc vần thơ cuối cùng, vần thơ của lưỡi dao màu huyết dụ.

Người phụ nữ chỉ cất tiếng cười thánh thót của mình, khuôn mặt ẩn sau bóng tối của căn phòng giờ đây đã thay đổi dưới một thứ ma thuật mà gã biết chắc nó đến từ người phụ nữ này.

- Ngươi biết đấy, kẻ đi săn kia, chĩa vũ khí của mình vào chủ nhà là một hành động vô cùng bất lịch sự! - Giọng nói của người phụ nữ ngân nga trong cơn gió khiến gã không thể đoán được bất cứ điều gì từ cô ta, nhưng có một điều gã chắc chắn lần nữa đó là cô ta không phải quái vật.

- Ngươi là con người! - Gã vẫn lạnh lùng nói, không hề có ý thể hiện một tí nào cái phép lịch sự mà người phụ nữ đó vừa nhã nhặn nhắc nhở. - Và nơi này không dành cho con người!

- Ồ, ngươi khiến ta tò mò rồi đấy! Nói ta nghe nào thợ săn trẻ, thế ngươi tin rằng nơi này dành cho kẻ như ngươi sao?

Luồng gió mạnh thổi vào từ hai bên khiến gã vội lùi lại, từ trong màn sương khói, sừng sững hiện lên hai bóng người to lớn. Gã lui lại thủ thế, đôi mắt lóe lên ánh đỏ hoang dại, đây chính là thứ gã mong chờ, những con quái vật của lâu đài, Golamic, một lần nữa, ánh đỏ lóe lên, từ mắt gã và từ lưỡi dao trong tay. Hai con Golamic lao vào gã như hai cơn lốc xoáy bất kể cơ thể bằng đá nặng trịch nhưng chúng chỉ vừa đến được tầm với xa nhất của lưỡi dao trong tay gã, cả hai khối đá liền bất thình lình đổ sụp xuống đất. Một làn khói mờ vẫn còn đó, bao phủ lưỡi dao trước khi tan biến hoàn toàn, gã đã vô hiệu hóa hai con Golamic này như cái cách một tay thợ máy vặn một con ốc vít, nhẹ nhàng, nhanh chóng, chuẩn xác. Từ thân thể hai con Golamic bây giờ đã là hai khối đã to vô dụng, những luồng khí đỏ bay ra, chúng tụ tập quanh lưỡi dao của gã, và tan biến vào nó như nước thấm vào mút, gã sử dụng ma lực của những con quái vật để làm tăng sức mạnh lưỡi dao của mình.

- Bộp bộp bộp

Từ phía người phụ nữ, tiếng vỗ tay vang lên, đôi chân vắt chéo lên nhau giờ đã hạ xuống, chiếc váy đen ôm sát người vén sang một bên khi nãy giờ đã rũ thẳng xuống đất, người phụ nữ đó đứng dậy và đi về phía gã, cô ta đã tìm thấy gã!

- Đứng yên đó! - Gã đưa lưỡi dao về phía người phụ nữ đầy đe dọa. - Cho dù cô là con người thì ta vẫn có thể ra tay với cô!

Nhưng lưỡi dao bén ngót vừa hạ thủ hai con quái vật khổng lồ cùng lời đe dọa có vẻ không đủ sức giữ chân người phụ nữ đó lại. Chiếc đuôi váy kéo lê trên sàn gạch đang bị màu thời gian dần tước đoạt đi vẻ kiêu sa lộng lẫy, cả căn phòng đang trở lại hình hài thật của nó, những vết ố, những ô cửa sổ vỡ toang, bức tường loang lổ những màng vải giăng ngang dọc, ẩn hiện những chiếc mạng nhện to, dày và đen đúa, từng lớp bụi đọng lại trên mọi bề mặt cứ như ai đó đang vốc từng nắm cát bụi thả lên cả căn phòng, từng bước chân của người phụ nữ tiến về phía gã, gã thấy ma thuật đang được giải trừ trong mắt. Và khi người phụ nữ đó đã đứng ngay trước lưỡi dao thì gã chỉ còn thấy duy nhất một màu xám cũ kĩ của một tòa lâu đài đang bị bào mòn theo dòng thời gian khắc nghiệt.

- Nói! Ngươi là ai?! - Gã ra lệnh, lưỡi dao cứng rắn được quấn chặt trong năm ngón tay dài thanh mảnh.

- Ngươi đã quên ta rồi sao? - Vành nón hất tung ra sau, bờ tóc đen quấn cao để lộ ra chiếc cổ trắng ngần như tuyết. - Soshy!

Gã mở to mắt kinh ngạc, sững sờ nhìn người thiếu nữ đứng trước mặt mình, khuôn mặt đó, bờ môi đó, ánh mắt đó, làm sao gã có thể quên được, lưỡi dao rơi xuống đất, cánh tay rã rời bất lực, bàn tay trái run run cởi bỏ chiếc mặt nạ, đôi mắt ngấn đầy nước, gã không tin vào mắt mình nữa.

- Nelly... là chị sao Nelly...



And in the night where the moon fades away into those sky,
I have met you, again.