Title: The ONLY
Original Fiction
Type: YAOI
Rate: M
Sự tham lam của con người là bất tận, nó cũng thế, vì nó cũng chỉ đơn giản là một con người. Sống trong một cuộc sống trải dài không có điểm dừng này, nó cũng chỉ là một hạt cát. Con người cũng chỉ là một hạt cát, những hạt cát trong sa mạc mênh mông, chen chúc, chật chội nhưng ai cũng hài lòng. Thứ sinh vật yếu đuối phải sống nương nhờ vào nhau, vây bọc lấy nhau để tạo ra một lớp bảo vệ cho chính mình. Nó không muốn như vậy, nó chỉ muốn thoát khỏi cái cộng đồng yếu đuối kia, nó muốn trở thành một giống loài mạnh mẽ, nó muốn là độc nhất.
Gã nhìn thấy nó, và gã biết nó cũng giống gã, gã đã cười. Nó và gã, hai cá thể riêng biệt có cùng lý tưởng, trở thành những kẻ độc nhất. Gã đã chỉ tay lên bầu trời, nó chỉ thấy những đụn mây vụn vặt bám víu vào nhau.
“Khi nào mày tách được chúng nó ra thì mày sẽ là độc nhất”
“Thế còn anh?”
Gã chỉ nhìn nó và cười, gã có những suy nghĩ kì lạ nhưng những suy nghĩ đó lại khiến nó cảm thấy thật lôi cuốn. Và chẳng biết tự khi nào, nó đã trở thành cộng đồng của gã, cộng đồng của những kẻ độc nhất, cộng đồng của nó và gã. Gã luôn luôn lôi cuốn, không chỉ với nó mà cả những kẻ xa lạ, vài ba kẻ... đã trở thành kẻ đồng hành của gã và nó nhưng dĩ nhiên, cái cộng đồng kia thì chỉ có mỗi nó và gã thôi, độc nhất nó và gã thôi.
Gã không thường ở bên nó như ngày trước, những kẻ đồng hành kia đã thay thế nó dần, ngày qua ngày, tháng qua tháng. Nó không thích thế nhưng gã và nó vẫn là hai kẻ duy nhất trong cái cộng đồng độc nhất kia, nó không lo lắng.
“Tao sẽ đi về phương Nam”
“Không phải anh nói rằng phương Bắc mới dành cho những người độc nhất sao?”
“Nhưng ở phương Nam, cơ hội làm giàu nhiều hơn, vả lại tao sẽ hợp tác với những người anh em kia, bọn tao sẽ bán cần sa và thuốc phiện, thứ đó làm giàu nhanh lắm nhưng cũng nguy hiểm cực kì, nhà vua cấm mà, nhưng mấy tay quan lớn lại thích chúng, có thứ đó vào thì không cần gái và cờ bạc, thế là giữ được hình ảnh trong sạch của mình trong mắt bọn thường dân.”
“Nhưng... chẳng phải anh đã hứa sẽ đi theo em về phương Bắc sao?”
“À... cái đó thì, tao rất tiếc phải nói với mày, tao nói dối đấy! Cái gì mà độc nhất cơ chứ, ừ thì tao cũng từng giống mày nhưng suy cho cùng cũng chỉ là con nít hôi muốn nổi loạn thôi. Mày nên về nhà đi, rồi tao cũng đi luôn, tao không rảnh để chăm sóc mày nữa đâu.”
Nó nghe lỗ tai mình lùng bùng kì lạ, nói dối, nói dối, gã không thể bỏ rơi nó, không thể nào. Nhưng nó vẫn cứ đi theo gã, đến phương Nam nóng bỏng đầy cát, đầy những cạm bẫy. Nó đi theo gã như một cục nam châm đi theo thanh sắt. Và chỉ một lần duy nhất và cũng là cuối cùng, gã quay lại nhìn nó, ai đó đã đánh nó bất tỉnh.
“Thưa ngài, đây là thượng phẩm, chúng tôi xin biếu ngài để bày tỏ tấm lòng quý mến hết mực cũng như sự trung thành tuyệt đối.”
Giọng nói của gã lờ mờ đánh thức tâm trí nó, nhưng cơ thể nó bất động. Ai đó đã trói chặt nó, bịt kín đôi mắt nó. Nó cố thét lên trong cơn nửa tỉnh nửa mê. Và đáp lại lời nó chỉ là những giọng cười khả ố của một tên đàn ông.
“Hà hà hà... con mồi của ta đã tỉnh rồi sao? Vừa đúng lúc bắt đầu vào tiệc của ta.”
Và trước khi nó có thể hiểu được mọi chuyện, nó thấy cơ thể mình như bị xé đôi, đau thấu óc.
“Hồ... hồ... Tên chó Niga quả là xịn, tìm đâu ra một thằng nhóc [...] thế này... Ha ha ha...”
Là gã? Là gã sao? Gã đã bán nó cho kẻ đang hành hạ nó sao? Cơn đau và cơn giận như bùng nổ cùng một lúc với tiếng thét vang vọng khắp căn hầm của tòa lâu đài riêng của nhà vua.
Nó không thể là kẻ độc nhất, gã cũng không thể là kẻ độc nhất, nó chỉ là đơn giản, một hạt bụi trong cái sa mạc đầy cát kia, một hạt bụi để rồi chỉ một cơn gió sẽ cuốn phăng nó vĩnh viễn khỏi cuộc sống dài vô hạn này. Không có kẻ độc nhất trên đời này, chỉ có những kẻ lợi dụng kẻ khác để nâng mình lên cao hơn thôi và những kẻ như thế, có rất nhiều.
(The End)
0 comments:
Đăng một Nhận xét