Hạ.....
Tôi thả bộ trên con đường nắng, hôm nay là một ngày nắng, rất nắng.
Những tán cây không đủ dài để phủ lên chiếc bóng trải dài dưới mặt đường, và tôi nhìn từng chiếc xe chạy ngang, 1 chiếc, 2 chiếc, 3 chiếc, cán ngang đầu mình, cán ngang chiếc bóng của đầu mình, tôi tưởng tượng, nếu có mối liên hệ nào giữa chiếc bóng với thân thể, một mối liên hệ cảm giác, có lẽ giờ này tôi chả còn đứng bên vệ đường mà ngắm bóng mình bị cán qua cán lại cả chục lần như thế. Tôi lững thững bước đi.
Tóc tôi cứ bay bay, tôi cho nó mặc sức bay, có bay đi đâu cũng chả rời khỏi đầu tôi nên, tóc à! Mày cứ bay vô tư.
Nắng vẫn nhỏ giọt xuống vai tôi ngày càng nhiều, làm tôi nhớ tới trò chơi Plants VS Zombies ở nhà, tự hỏi nếu mình lượm nắng, liệu sẽ có ai cho tôi đổi lấy vài cái cây mang theo bên người làm vũ khí phòng thân với Zombie không nhỉ? Tôi hy vọng là có, tôi tự thấy mình ngớ ngẩn, tôi tự cười.
Nhưng, tay tôi đã giơ ra hứng lấy nắng từ bao giờ, nhiều nắng quá, hai bàn tôi xòe ra, vài giọt nắng tuột khỏi kẽ tay, tan vào đất, làm đất nâu nâu biến thành vàng vàng, tôi thích thú cười khúc khích, thả hết cả hai bàn tay, cả mảng đất đều hóa vàng, một màu vàng rực rỡ ấm áp, tôi thích màu vàng ấm áp của nắng, tôi thích nắng.
Đôi mắt tôi nheo lại, hàng lông mi dài như chiếc mành cửa cản lại cái ánh sáng chói lọi đang lân la đến gõ cửa con ngươi, chớp chớp mắt, nắng len qua bờ mi, để lại những điểm sáng nhấp nháy bên dưới đáy mắt, nhấp nháy như những ngôi sao trên bầu trời đêm của mùa hè đang lượn lờ trôi đến mỗi khi chiều về, tôi thích nắng chiều.
Bàn chân vẫn cứ thong thả bước đi trên vỉa hè xanh, lớp cỏ mượt la liếm mép chân còn say màu nắng sau lần đi biển vừa rồi, ướt át nước, xa xa là chiếc xe bồn chở nước của công viên cây xanh, từng tia nước bắn ra lấp lánh dưới nắng, tôi thích nhìn nước li ti sáng chói lên trong nắng.
Tôi ngước lên cao, mây trời vời vợi, tôi thấy đủ cả từ cá ngừ đại dương đến tôm tép đến rồng phượng, trí tưởng tượng lại mặc sức tha hồ bay theo những chùm mây muôn hình, muôn màu...
Hít một hơi thật sâu, căng tràn buồng phổi hương nắng hạ, tôi yêu hạ của tôi quá.
0 comments:
Đăng một Nhận xét