Thứ năm, ngày 22 tháng chín năm 2011

SHORT STORY NO.10

Title: Shut Up! (and make up)
Fanfiction
Fandom: Harry Potter
Pair: Emma Watson/Katie Leung
Type: Femslash
Rate: M
Genre: a little bit angst, bit hurt but lot of comfort later so don't worry :))







- Shut Up! - Emma hét lên, cô không thể chịu đựng nổi nữa, đóng sầm cánh cửa sau lưng, bỏ lại người con gái có mái tóc đen với những giọt nước mắt vẫn còn lăn dài trên khuôn mặt đau đớn.

- I think you should apologize her. - Evanna đáp, với giọng hiển nhiên như chuyện vẫn xảy ra hằng ngày.

- I won't, this time is her fault! - Emma đặt mạnh ly rượu xuống bàn, cô vẫn còn giận sau những gì vừa xảy ra một tiếng trước.

- Ah... love... - Evanna lắc lắc li rượu của mình, cô không uống rượu nhưng cô thích ngửi chúng, cô thích nhìn màu sắc của thứ chất lỏng sóng sánh, lắc lư chạm vào thành ly, cô yêu cái cảm giác này, nó khiến cô say, Evanna đang say, khuôn mặt cô ửng đỏ dưới ánh nến nhiều màu tỏa ra từ chiếc lọ thủy tinh đặt giữa bàn.

Emma lắc đầu, càng lúc cô càng hiểu tại sao khi đó giữa hàng ngàn thí sinh dự tuyển thì Evanna, người không hề có một lí lịch nổi bật trong diễn xuất, lại được chọn cho vào Luna Lovegood. Nói dễ nghe thì Evanna rất giống Luna, nói một cách thành thật thì cả hai đều có chung một bộ óc không bình thường tí nào. Thở dài, một bộ óc không bình thường có khi cũng hay.

- What I have to do Eve... I just... I don't know if I can do this anymore... We both have been hurt because of this... - Cô nhắm mặt lại, tựa lưng ra sau, cô biết mình sai, cô biết đó là lỗi của mình cô và cô đã ích kỷ khi mong chờ người con gái đó sẽ tha thứ cho mọi lỗi lầm của cô.

- I... don't think I'm the right one for you right now, seem like there is someone who suit you better.

Emma ngạc nhiên nhìn Evanna, cô bé tóc vàng đã đứng dậy từ nãy giờ, nhìn cô với ánh mắt dửng dưng như mọi khi.

- Quikly, I don't usually believe in second chance you know!

Nắm lấy bàn tay đang đưa ra chờ đợi, Emma thả mình vào chiếc Volkswagen Beetle đỏ nhỏ xíu, quà sinh nhật thứ 19 của Evanna, cô để mặc Eve chở mình đi. Nếu nói trên đời này có ai để Emma tin tưởng hoàn toàn vào quyết định của người đó thì đó chính là Evanna. Cô bé chỉ nhỏ hơn Emma một tuổi nhưng cô tin chắc khối óc đó nếu muốn có thể đánh bại cô trong mọi cuộc thi.

- You should close your eyes for a while, rest girl. - Evanna bật radio, giọng nói vẫn ngân nga một vẻ bí ẩn như chính con người cô.

- Okay... - Emma làm theo lời Eve, cô để cho cơ thể mình thư giãn, và khi thư giãn, tiếng nhạc từ radio chầm chậm chạm vào kí ức cô...

Ngày đó là một ngày quan trọng, Harry Potter sẽ trao nụ hôn đầu của mình với Cho Chang, một người con gái xinh đẹp, tràn đầy sức sống và luôn mạnh mẽ nhất là sau cái ngày Cedric chết dưới tay Voldemort. Emma vẫn cứ nhớ mãi, ngày hôm đó, tim cô cứ mãi quặn thắt lại, chỉ nghĩ đến khung cảnh đó cũng đủ để khiến cô phải vịn vào thứ gì đó để đứng vững, lúc đó cô đã nghĩ là vì cô có tình cảm với Daniel "How silly I am" Emma khẽ cười, cô đã luôn tin rằng người mình thích chính là Daniel và đó là lí do khiến cho cô cảm thấy đau đớn khi hai người đó hôn nhau. Cho đến khi, lần đầu tiên trong suốt bao năm cùng làm việc trong một trường quay, ánh mắt cô bắt gặp đôi mắt đen láy ẩn đằng sau mái tóc đen dài và thẳng mượt như những sợi tơ óng ả phản chiếu lại ánh nắng lấp lánh, Emma đã do dự. Ngày qua ngày, tháng qua tháng, sự do dự đã trở thành một nỗi hoài nghi, một nỗi hoài nghi lớn đến nỗi cô đã lẩn trốn chính mình, lẩn trốn khỏi những cảm xúc mạnh mẽ của chính mình. Lẩn trốn trong sự bất an, hoài nghi, sợ hãi, bối rối...

- I have been loving you for a while... - Người con gái với mái tóc đen mượt như tơ ấy đang đứng trước mặt cô, nụ cười chân thật, ánh mắt chân thành sáng lấp lánh ẩn sau hàng lông mi dài, cong, quyến rũ và trước khi cô kịp nhận ra, Emma đã đặt nụ hôn đầu đời của mình lên đôi môi mềm mại, ngọt ngào như một chiếc kẹo bông gòn mà cô không nỡ rời xa.

- ... wow. - Người con gái đó chỉ có thể thốt lên như vậy rồi trên cả sự mong chờ, cả hai trao cho nhau vô vàn những nụ hôn như để bù đắp lại những tháng ngày mong chờ, đơn phương thầm kín đã qua.

- I have always always been in love with you! - Cuối cùng, những lời mà cô đã nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ có thể nói ra, đã được người con gái kia đáp lại.

- I love you, Emma!

- I love you, Katie!

Vậy thì tại sao? Cớ gì? Cô tự hỏi bản thân không biết bao nhiêu lần, tự lừa dối bản thân không biết bao nhiêu lần rằng đây sẽ là lần cuối, tự lừa dối bản thân rằng sẽ không làm cho người con gái đó phải đau đớn thêm nữa, tất cả, tất cả chỉ là sự dối trá của chính cô!

- Emma? - Một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh cô.

- Kate... - giọng cô run rẩy, mở mắt ra, chiếc beetle đã ngưng lại từ khi nào, bên ngoài chính là khuôn viên nhà cô, cây sồi già được Katie tinh nghịch trang trí từng chùm châu Giáng Sinh từ hôm Noel đến giờ vẫn chưa chịu gỡ ra, chiếc cổng sắt cao ngang đầu người không khóa, và bên cạnh cô, khuôn mặt thân quen của Katie đang lo lắng nhìn cô.

- Emma... you're sick! Why don't you tell me! - Katie lo lắng sờ lên khuôn mặt ửng hồng nóng hổi của Emma, cô đỡ Emma ra khỏi xe với sự giúp đỡ nho nhỏ của Evanna - thanks Eve, want to come in? - Katie hỏi cô bạn đồng nghiệp nhỏ của mình nhưng Evanna chỉ mỉm cười lắc đầu.

- Take care of her, she needs you.

- I'll... just so she could know, I always need her but it's just seem a little bit hard to let her knows. - Katie vịn chặt Emma, chào tạm biệt Evanna trước bế cô nàng bệnh nhân của mình vào nhà - hey, say hello to Bo for me.

- Stay strong! - Và Eve lại lái chiếc xe con bọ nhỏ xíu của mình đi, để lại Katie cùng Emma.

Emma chưa bao giờ cảm thấy thoải mái, êm ái như lúc này, cô rúc mình vào cơ thể bên cạnh, cảm giác ấm áp, lâng lâng như lần đầu tiên cô ở bên Katie. Đến mùi nước hoa thoang thoảng xung quanh cũng là mùi hương ngọt ngào mà Katie vẫn thường dùng, nếu đây chỉ là một giấc mơ thì cô quả thực không muốn tỉnh dậy chút nào.

- Umm... you're so soft... Kate - Cô lẩm bẩm

- And you are still hot like hell! - giọng Katie vang lên, cứ như cô đang ở cạnh Emma.

- Uhm, I know, I'm always hot! - Cô vẫn tin rằng đây chỉ là một giấc mơ tuyệt vời.

- OOH WOW!!! IT'S COLD!!! - Emma giật mình ngồi bật dậy, ai đó vừa đắp một túi nước đá lên mặt cô.

- And here I thought you're hot so you won't be afraid of those Icebag I give you for your own health!!!

Cô ngạc nhiên nhìn người con gái đang nằm cạnh cô, Katie! Vậy ra tất cả không phải là một giấc mơ, tất cả đều là thật!

- Kate... - Emma đưa tay về phía người con gái kia, khuôn mặt mà cô hằng đêm mong mỏi, cô muốn được đặt lên đôi môi đó hàng nghìn nụ hôn, muốn được ôm vào vòng tay mình cơ thể mỏng manh kia, muốn được đắm mình trong hơi thở, âm thanh, giọng nói của người con gái trước mặt.

- Don't... - Katie bất ngờ quay đi, cô vẫn chưa sẵn sàng cho chuyện này, trái tim cô vẫn chưa thể lành, nó vẫn còn đau, rất đau. Cô vội đứng dậy, nhưng một cánh tay đã nắm chặt cô lại, kéo cô trở về với người đang ở trên giường, ôm chặt cô trong vòng tay cũng nhỏ bé, thậm chí có phần mỏng manh hơn cả cô, nhấn chìm cô vào một nụ hôn bất tận, xóa sạch lí trí, cảm xúc, kí ức của cô, chỉ còn duy nhất một thứ sót lại trong cơ thể cô, đó là niềm hạnh phúc. Hạnh phúc được ở trong vòng tay người mình yêu, hạnh phúc được chạm vào đôi môi đầy nhớ nhung, hạnh phúc được yêu người mình yêu và được người mình yêu yêu, tất cả, tất cả chẳng còn nghĩa lí gì nữa.

- Please stay with me, I love you... - Giọt nước mắt lăn dài, mãi đến sau này, cô vẫn không thể nào nhớ rõ, lúc đó, ai đã nói câu đó, Emma hay cô? Nhưng điều đó đã không còn quan trọng, chỉ cần có Emma mãi mãi ở bên cô, chỉ cần cô mãi mãi yêu thương người con gái ở bên cạnh mình, chỉ cần có vậy.