Thứ ba, ngày 20 tháng chín năm 2011

SHORT STORY NO.9

You know what? I love you!





- Này, trông chị có đẹp không?

Tôi nhướn mắt khỏi cuốn N.P để nhìn người phụ nữ đang đứng trước mặt mình, vụng về vuốt vuốt lại chiếc váy ngắn màu hoa tím nhí nhảnh, khuôn mặt được trang điểm nhẹ làm nổi bật làn da trắng hồng và đường nét mặn mà, hấp dẫn của một phụ nữ vừa qua tuổi 30.

- Chờ tí!

Tôi leo khỏi giường, lục lọi trong chiếc tủ nữ trang của mình một sợi dây chuyền mặt đá xanh, như đôi mắt ấy.

- Chị quay lưng lại.

Mở chiếc khóa, vòng tay ra sau cổ chị, hương nước hoa phảng phất. Tôi thầm cảm ơn chị đã vấn cao tóc và chiếc cổ thanh mảnh của chị vừa ngay vòng tay của mình.

- Xong!

Mặt đá Sapphire nổi bật trên nền da trắng khiến cho đôi mắt xanh của chị như phát sáng. Tôi mỉm cười ưng ý rồi quay trở về với quyển sách đọc dở của mình, không buồn hỏi chị đêm nay đi đâu vì biết quá rõ đó là ai.

- Chị đi với Nape.

Ngạc nhiên ngẩng lên nhìn chị, có khi nào chị lại báo cáo với tôi là mình sẽ đi với ai đâu. Tôi thoáng thấy chị cười, mỉm cười như hài lòng với sự ngạc nhiên của tôi. Vẫy tay chào tôi, chị ra khỏi phòng tôi khi chuông cửa vang lên, bỏ lại tôi một mình ngu ngốc với nụ cười và câu nói của chị.

- Đi... vui vẻ...

Tôi nói với chiếc cửa phòng vẫn chưa kịp đóng chặt sau gần mười lăm phút nằm yên như phỗng trên giường. Lắc đầu, đóng cuốn sách lại, biết thừa mình chả còn tâm trí đâu mà nuốt được thêm từ nào nữa, tôi vào bếp lục tủ lạnh, chả có gì ngoài Pierre. 'Cũng tốt', tôi tự nghĩ, và mặc dù chả mấy khi uống rượu nhưng ít nhất nếu tôi không say xỉn thì tôi sẽ vẫn còn làm chủ được hành động và lời nói của bản thân. Bật tivi lên, nặn chanh vào chiếc cốc to mà ngày trước tôi vẫn hay dùng để uống bia, đổ đầy bằng một chai rưỡi Pierre, ngồi phịch xuống chiếc sofa đặt giữa phòng khách, StarWorld đang chiếu lại Grey's Anatomy từ season 5 đến 8. Nếu Banana đã không thể giúp tôi ngủ được đêm nay thì đành phải nhờ đến nụ cười siêu phép thuật của bác sĩ Robbins thôi. Tôi mỉm cười và nhấc remote lên chọn kênh.

+++

- Này! Dậy! Sao em lại nằm đây ngủ?

Tôi mơ màng ngồi bật dậy, xoay mặt khắp nơi để tìm chiếc đồng hồ của mình, sáng rồi ư? Trễ giờ làm rồi sao? Đang lo lắng và chưa tỉnh táo thì hai bàn tay ấm áp liền áp lên hai má tôi, giữ lại.

- Yên nào! Trời chưa sáng, mà thực ra là mới mười một giờ rưỡi đêm, vẫn chưa qua ngày mới, và ngày mai là chủ nhật cho nên em vẫn chưa phải đi làm! Còn bây giờ thì nhấc mông dậy và đi vào phòng ngủ đi nào!

- Uhmmm..

Tôi ậm ừ không ra tiếng, vẫn chưa tỉnh hẳn nhưng đã nhận ra bầu trời tối thui bên ngoài cửa sổ, tivi đã tắt từ khi nào và khuôn mặt chị chỉ cách khuôn mặt tôi chưa quá hai centimet.

- Chị toàn mùi rượu!

Tôi nhăn mặt, gỡ tay chị ra khỏi mặt mình, với tay sang chiếc bàn trước mặt lấy chiếc cốc Pierre đưa chị, chanh và nước suối có gas. Nhưng chị chỉ gạc tôi sang một bên khiến tôi khó khắn lắm mới giữ cho nước không bị hất xuống chiếc thảm đắt tiền trải bên dưới. Cẩn thận đặt chiếc cốc xuống bàn để không phải hối tiếc với bất cứ hậu quả gì sau đó, tôi nắm lấy vai chị, đẩy cái cơ thể nặng hơn tôi chừng hai ba kí lô kia ngồi xuống cạnh mình.

- Uống nước chanh giải rượu đi rồi đi ngủ, em không thích người chị toàn mùi rượu như vậy!

Tôi đứng dậy toan đi về phòng mình thì chị nắm lấy tay tôi kéo lại khiến cơ thể mất đà ngã vào lòng chị.

- Chị làm gì vậy!

Giờ thì tôi đã tỉnh táo hẳn, vội vã ngồi dậy nhưng chỉ được một nửa thì chị lại đè tôi trở ngược xuống sofa và chính thức leo lên người tôi ngồi khiến tôi hoàn toàn không thể ngồi dậy.

- Leo xuống!

Tôi nhìn chị bằng ánh mắt đe dọa và ra lệnh nhưng có vẻ đối với một người đang say thì làm vậy cũng chỉ phí sức vì tôi thấy, một cách khó hiểu, chị đang cười với tôi, một nụ cười lả lơi mà chưa bao giờ tôi nhìn thấy chị cười với bất cứ ai trước mặt tôi. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sóng lưng tôi khi nụ cười của chị vang lên, một cơn ớn lạnh dễ chịu. Tôi khẽ rùng mình khi đôi tay chị nắm lấy hai cổ tay mình và giữ chặt lên thành ghế trong khi khuôn mặt ngày một áp sát lấy khuôn mặt tôi.

- Chị... Jess...

Hơi thở đầy mùi rượu liên tục phả ra khắp mặt khiến tôi nửa khó chịu, nửa như muốn chìm đắm vào cái hơi men nóng bỏng tỏa ra từ đôi môi đỏ mọng đang mấp máy gần kề ngay trước mặt mình.

- Tại sao em không bao giờ hỏi chị?

- Cái gì?

Câu hỏi của chị đã đánh gục sự đề phòng nãy giờ của tôi, giờ thì tôi hoàn toàn không hiểu chị muốn nói cái gì.

- Chị hỏi là tại sao em không bao giờ hỏi chị là mỗi đêm, chị hẹn hò với ai?

Tôi bắt đầu cảm thấy có chút bất an với câu hỏi của chị, chị muốn gì? Tại sao bỗng dưng lại hỏi tôi chuyện này, nó có liên quan gì tới thái độ của chị lúc chuẩn bị ra khỏi nhà khi nãy không?

- Tại sao bỗng dưng lại hỏi em?

- Trả lời chị đi!

- Suỵt!

Tôi nhăn mặt, tiếng chị vang vọng khắp căn nhà vào buổi khuya và thứ cuối cùng tôi muốn gặp vào lúc này là hàng xóm đến gõ cửa nhà mình. Chị cười, có vẻ hả hê khi làm tôi hoảng.

- Vậy thì trả lời chị đi, bé con!

Giờ thì tôi bắt đầu nghi ngờ là chị thật ra đang giả vờ say, hoặc là say đến mức hết còn làm chủ được bản thân nữa.

- Thôi nào, khuya rồi, em buồn ngủ, cho em đi ngủ!

Tôi cố vùng vẫy nhưng không thể thoát được, đôi tay chị nắm chặt cổ tay tôi quyết không buông tha. Tôi gào lên trong cổ họng, tự hỏi không biết sức lực mình đã biến đi đằng nào khi giờ đây tôi cần nó nhất thì nó lại không xuất hiện. Chị chỉ nhìn tôi chờ đợi, đôi mắt xanh nhìn thẳng vào mắt tôi, làm mê hoặc ý chí kháng cự của tôi trong phút chốc. Nhìn sâu vào đôi mắt ấy lúc này, tôi chợt nhận ra, mình không thể tiếp tục lừa dối tình cảm của bản thân được nữa. Và chợt tôi nhận ra, câu trả lời vốn vẫn luôn ở đó, ngay trong từng khoảnh khắc ở bên chị, tôi đã luôn muốn nói cho chị biết câu trả lời của tôi.

- Chị biết không? Vì em yêu chị!

Tôi nắm lấy đôi tay đó, luồn tay ra sau gáy, nhẹ nhàng kéo chị về phía mình và đặt lên đôi môi mềm mại đó nụ hôn đầu tiên của tôi.

- Chị cũng yêu em!

Tôi nhoẻn miệng cười, mùi rượu đã bay mất từ khi nào, chỉ còn phảng phất xung quanh hương nước hoa quen thuộc tỏa ra từ cơ thể ấm áp bên dưới.