Thứ ba, ngày 25 tháng mười năm 2011

SHORT STORY NO.11

WARM IN YOUR HEART




Trong căn phòng nhỏ tràn ngập ánh nắng và lâu lâu lại vang lên âm thanh của những trang sách lật lách phách trong gió chiều. Cô trườn mình trên nền nhà lạnh tanh dù nó đc lát từ những tấm chiếu cói tatami rất êm ái nhưng với cô, nó vẫn còn rất lạnh, và cô vẫn cứ trườn. Cô cố chống tay để ngồi thẳng người nhưng chuyện đó với cô lúc này quả thật không gì khó khăn hơn. Cô thở mệt nhọc, nhoài người về phía trước, giọt mồ hôi lấm tấm chảy dài từ trên trán nhỏ xuống và thấm vào mặt chiếu tatami bên dưới. Cô vẫn im lặng, nhẫn lại kéo lê cả cơ thể gần như không thể cử động được nữa suốt một nửa chiều dài căn phòng trên đôi tay ngày càng yếu ớt. Cô thở hắt ra khi đã đến được nơi mình cần đến trong phòng, chiếc bàn gỗ đen chất đầy những sách và sách. Thở hắt ra thêm lần nữa nhưng lần này khuôn mặt cô đã tươi cười trở lại vì cô đã nhìn thấy thứ mình cần ngay, ít nhất bớt được cho bản thân một mớ thời gian tìm kiếm. Bất chợt cánh cửa phòng được kéo ra, một bóng người khác đứng đó, khẽ giật mình khi nhìn thấy vị trí cô ở trong phòng.

- Emma! Tại sao không gọi em?

Người đó đến bên cô, từ đâu đã cầm sẵn trên tay một chiếc khăn nhỏ lau đi những giọt mồ hôi vẫn còn rịn trên trán. Cô nhìn người đó mỉm cười dịu dàng rồi đưa cuốn sách khi nãy cô vừa đọc cho người đó xem. Ngạc nhiên nhưng vẫn nhìn lên bìa sách rồi người đó cũng mỉm cười. Đặt quyển sách trở lên chồng sách ngay bên cạnh, người đó cuối xuống ôm cô vào lòng. Cô lập tức không còn cảm thấy lạnh nữa, cơ thể ấm áp của người đó đang bao bọc lấy cô, hơi ấm duy nhất có thể xua tan tất cả lạnh lẽo bên trong cô.

- Ôm chặt em nhé.

Người đó nhẹ nhàng choàng hai cánh tay cô ra sau cổ mình rồi không nói không rằng nhấc cả cơ thể cô lên. Cô hơi bất ngờ với độ cao mới nhưng cô không hoảng sợ vì cô đang ở trong vòng tay của người đó, cô cảm thấy an toàn. Người đó bế cô ra khỏi căn vòng Tatami duy nhất trong nhà, bế cô đi qua những hành lang dài với trần nhà cao ngất ngưỡng, bế cô đi qua chiếc cổng lá bí mật ở sâu bên trong sân vườn ở phía sau nhà. Cuối cùng người đó đặt cô xuống một chiếc ghế nệm êm ả được đặt cạnh hồ nước nhỏ, từ nơi này, cô hoàn toàn có thể nhìn thấy toàn bộ khung cảnh xung quanh. Cô quay lại nhìn người đó với ánh mắt bất ngờ, nước mắt chực rơi vì một niềm hạnh phúc đang dâng trào trong lòng.

- Em làm ra nơi này vì chị đấy.

Nụ cười của người đó khi nhìn cô thật dịu dàng, ấm áp, quá ấm áp. Cô để cho nước mắt rơi xuống từng giọt, đôi tay cô vuốt nhẹ khuôn mặt vẫn còn nhuốm nét mỏi mệt vì những đêm thức khuya, những sáng dậy sớm, những lo toan vất vả bao ngày. Nếu không có cô... nước mắt rơi ra ngày một nhiều.

- Đừng khóc, em làm tất cả là vì chị, nếu không phải vì chị, em không có đủ sức mạnh để vượt qua tất cả, nếu không phải vì chị, em có lẽ đã buông xuôi từ ngày hôm đó, tất cả những gì em làm vì chị, là vì sức mạnh mà chị đã mang đến cho em. Em yêu chị! Hãy ở bên em mãi mãi!

Cô òa khóc trong vòng tay của người đó, cô yêu người đó, cô yêu người đó rất nhiều, cô yêu Kate của cô, Kate duy nhất của cô.

- Kate... Chị yêu em!



FIN.