<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924</id><updated>2012-01-10T16:18:26.887+07:00</updated><category term='feeling'/><category term='nhảm'/><category term='photo'/><category term='Cut Magazine'/><category term='originally fiction'/><category term='memories'/><category term='femslash'/><category term='Utada Hikaru'/><category term='a school story'/><category term='real people'/><category term='Hikki'/><category term='hello project'/><category term='Oricon Style'/><category term='XAVIE'/><category term='fanfiction'/><category term='music'/><category term='a'/><category term='original fiction'/><category term='fiction'/><category term='lyrics'/><category term='Blog'/><category term='diary'/><category term='friends'/><title type='text'>Tinnygy's FIC</title><subtitle type='html'></subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>39</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-34499011892352911</id><published>2011-11-20T01:17:00.000+07:00</published><updated>2011-11-20T01:17:17.770+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='original fiction'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='XAVIE'/><title type='text'>XAVIE - Episode 1: THE LAST PROPHET - Chapter 1: Save the Princess</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Title: XAVIE&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Author: Tinnygy Fong (aka. October Garden)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Original Fiction&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Genre: Fantasy, Femslash, Slash, Dark, Angst, Mature.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Rate: T (sẽ được tăng lên trong một vài chap sau nếu tác giả có hứng muốn viết M!)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #741b47; font-size: x-small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #741b47; font-size: x-small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #741b47; font-size: x-small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #741b47; font-size: x-small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: center;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #b45f06; font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;EPISODE I: THE LAST PROPHET&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #741b47; font-size: x-small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #741b47; font-size: x-small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #741b47; font-size: x-small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #741b47; font-size: x-small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #741b47; font-size: x-small;"&gt;Nó đứng giữa cánh đồng mới hôm qua vẫn còn vàng ươm, trĩu hạt giờ đã chất đầy xác chết, thanh gươm Xavie rơi khỏi bàn tay nhuốm đầy máu đỏ, nước mắt chảy dài, nó đã tàn sát chính ngôi làng yêu thương của nó. Từ phía sau cây linh hồn, nơi các linh hồn đang lững lờ trôi về nơi yên nghỉ cuối cùng, một bóng người bước ra, thanh gươm Excalibur giắt ngang hông, chiếc áo giáp sắt chạm phù điêu sư tử sáng lên dưới ánh mặt trời le lói nơi chân trời. Người đó lướt đi bên trên những xác chết không còn nguyên vẹn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #741b47; font-size: x-small;"&gt;- Đi theo ta! - âm thanh bị che lại bởi chiếc mặt nạ không thể phân biệt là nam hay nữ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #741b47; font-size: x-small;"&gt;Người đó đưa bàn tay về phía nó, chờ đợi. Nó nhìn người đó, hiểu rằng đã không còn nơi nào cho nó đi. Nhìn lại ngôi làng chìm trong biển lửa lần cuối cùng, lau khô nước mắt, nó quay đi, thanh gươm Xavie lơ lửng trước mặt chờ đợi. Nắm chặt chuôi gươm, biết rằng đây chính là định mệnh đã dành sẵn cho nó, định mệnh của những kẻ mãi mãi không bao giờ có quê hương.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #741b47; font-size: x-small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #741b47; font-size: x-small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #741b47; font-size: x-small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Tahoma, sans-serif;"&gt;&lt;b&gt;Chapter One: Save the Princess&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Tahoma, sans-serif;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Tahoma, sans-serif;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Tahoma, sans-serif; font-size: x-small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Tahoma, sans-serif; font-size: x-small;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;11 năm sau.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Tahoma, sans-serif; font-size: x-small;"&gt;  &lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Chém mạnh hơn nữa, nhanh hơn nữa! Cậu đang gãi ngứa cho con hình nộm à! Nghe đây! Nếu không muốn chiến đấu thì hãy vất bỏ vũ khí của mình và đi khỏi nơi này đi! - Harlan hét lên, có vẻ như đã đạt đến giới hạn của sự kiên nhẫn của mình.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Ở giữa sân tập chính, một cô gái với mái tóc màu đỏ hung đang vất vả chống chọi với hơn chục hình nhân đá, đây là một trong những bài tập hạng nặng mà bất cứ ai trong học viện Guilden đều ngán nhưng nếu không vượt qua được bài tập này thì chắc chắn sẽ không đủ khả năng để vượt qua các thử thách.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Tập trung Elnor! Tập trung!!! - Harlan lại hét lên, cô có vẻ hơi mất kiên nhẫn khi thấy cô gái bên dưới có vẻ đuối sức.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- KYAAAAAAA!!! - Elnor vung cao thanh kiếm gỗ, bằng tất cả sức mạnh của mình, giáng xuống đất.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Một loạt hình nhân bằng đá được điều khiển bằng ma thuật đang bao vây quanh Elnor vỡ tung dưới áp lực của mũi kiếm chạm vào mặt đất tỏa ra, cát bụi mịt mù khắp một khoảng sân rộng. Harlan nhìn tất cả hình nhân đã vỡ vụn trước mắt, gật đầu hài lòng nhưng tuyệt nhiên không nở một nụ cười.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Còn chậm! - Cô nói rồi bỏ đi.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Chỉ còn lại một mình Elnor đứng trong sân tập, cô nhìn theo bóng Harlan đi vào bên trong tòa nhà Phoenix, một nụ cười lớn dần trên môi cho đến khi có người đên bên cạnh.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Ngậm miệng lại đi, nhìn ngố không chịu được! Kiểu này thì người đẹp mà thấy là chạy ngay! - Dulma vừa nói vừa cười, quá rõ cô nàng đang cười ngố không chịu nổi trước mặt mình đang nghĩ gì trong đầu.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Nhưng cô nàng chỉ khúc khích cười như một đứa trẻ vừa được cho kẹo, không còn để ý gì đến mọi người xung quanh nữa.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Cậu có thấy không Dulma! Harlan đã gật đầu với tớ đấy! Thậm chí cô ấy chỉ nói tớ còn chậm, cô ấy đã bắt đầu hài lòng với khả năng của tớ rồi! - Elnor mừng rỡ nhảy tưng tưng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Nhìn cậu bây giờ thì có ai nghĩ cậu lại là Scythe nổi tiếng lạnh lùng tàn nhẫn trên chiến trường Hollowman tàn khốc năm nào kia chứ! - Một cô nàng có mái tóc vàng với những lọn tóc đặc biệt màu tím lấp lánh ánh bạc đứng sau lưng Elnor lên tiếng, không quên kèm theo nụ cười nhếch mép bên cây quyền trượng bằng gỗ thụ quen thuộc.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Ah! Chết tiệt! Không được gọi tôi bằng cái tên đó! Mà sao cô lại ở đây? Không phải cô đang ở tháp phù thủy để tu luyện sao? Sao lại quay về đây vậy Ween? - El nhìn cô nàng kia từ đầu tới chân như muốn moi cho ra cái lí do xuất hiện đột ngột giữa ban ngày của cô ta bằng bất cứ dấu hiệu nào trên người.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Này, thôi cái kiểu nhìn đó đi, tôi đến đây để báo cho hai người một tin mừng đây! - Ween vừa nói vừa cười bí hiểm, cô gỡ ống tay áo lên, đưa cổ tay mình về phía El và Dulma. Từ trên cổ tay trắng ngần, một hình xăm dần dần hiện ra dưới ánh mắt kinh ngạc của cả hai, đôi cánh bạc là dấu hiệu của một Wizard.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- WOW!!! - Cả hai cùng reo lên đầy thán phục.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Từ bao giờ thế??? - El hỏi ngay, không giấu vẻ ghen tị với cấp bậc mới của Ween.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Mới hôm qua thôi, tớ đã vượt qua được tất cả thử thách với khả năng cao nhất trong suốt 50 năm qua, thầy Ruland đã tiến cử tớ vào làm Royal Wizard nhưng tớ vẫn còn đang suy nghĩ. - Ween nói, không giấu vẻ tự hào. Để trở thành một Wizard, cô phải vượt qua 3 thử thách đầy cam go và khó khăn để khẳng định mình hoàn toàn có đủ khả năng và ý chí để chế ngự sức mạnh bên trong. Một phù thủy thực sự đồng nghĩa với việc sẽ không còn một advisor - người hướng dẫn, ở bên cạnh để giúp đỡ và dẫn lối. Sức mạnh của một Wizard cũng sẽ trở nên mạnh mẽ hơn hẳn một Apprentice vì kết giới bên trong đã được giải phóng. Nhưng Ween có một niềm tin mạnh mẽ vào bản thân, chính điều đó đã mang lại đôi cánh bạc này. Ween nhìn hai người bạn của mình, mỉm cười hạnh phúc, cảm thấy may mắn vì cô đã được gặp họ, cô không biết nếu không gặp Elnor và Dulma trong trận chiến đó thì liệu cô có được cái sức mạnh ý chí này.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Chán quá, vậy là cả hai đều là Wizard và Templar chính thức hết rồi, vậy là chỉ còn mình tớ vẫn còn làm Apprentice thôi sao? - Elnor bắt đầu mếu máo, lần trước Dulma trở thành Templar, cô còn có Ween an ủi chung nhưng giờ thì cả Ween cũng bỏ cô mà đi, chả còn ai nữa.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Ấy El, đừng có lo, rồi cậu sẽ được gọi mà. - Ween bối rối an ủi cô nàng đang sắp sửa khóc.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Ween nói đúng đó, cậu đừng buồn, chả phải hôm nay Harlan đã hài lòng với cậu rồi sao? Chắc chắn cô ấy sẽ gọi cậu thôi! - Dulma vội nhắc đến Harlan, hy vọng có thể làm El nghe thấy tên người đẹp mà bớt buồn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Nhưng...&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Hehehe... - El ngẩng mặt lên nhìn hai người bạn của mình, cười gian xảo - Lừa được hai người rồi!!! HAHAHA!!! - El cười nắc nẻ, nhảy phóc khỏi chỗ đứng trước khi hai người kia nhận ra là mình vừa bị lừa.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Quả nhiên cả Ween và Dulma sau hai giây ngẩng tò te liền đuổi theo, người thì phóng phép, người triệu hồi bẫy ma thuật để khóa chân kẻ chạy trốn nhưng cả hai đều thất bại, chỉ có kẻ chạy trốn là cười rũ rượi. Không lâu sau, rộn cả sân là tiếng cười của cả ba, mặc cho mọi người xung quanh vừa làm việc của mình vừa né vài cơn lốc nho nhỏ vô hại của Ween hay đứng im một chỗ chờ đợi cho những chiếc bẫy khóa chân của Dulma biến mất trước khi có thể nhấc chân khỏi chúng. Tất cả diễn ra thật thanh bình, thật tự nhiên như bao ngày trong học viện Guilden này.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;++++++++++&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Thật là những đứa trẻ tràn trề sức sống! - Fraud đứng trên tầng hai của tòa nhà chính nhìn xuống, khẽ cười. Sau lưng anh, cây gậy Ceatus lâu lâu lại phóng ra vài tia điện tuy nhỏ nhưng cũng đủ làm bất cứ ai có ý định chạm vào phải kịp suy nghĩ lại.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Anh hai à, anh có nghe em nói gì không vậy? - ngồi trên bộ sofa bằng lông gấu xám mềm mại, một cô gái có mái tóc vàng nhạt được cột thành hai đuôi tóc dài, trông cô thật đáng yêu trong bộ áo chùng trắng phủ gót của một Acolyte với dấu thánh giá màu đỏ ở giữa ngực. Nhưng cây chùy sắt khổng lồ mà cô đang cầm trên tay lại làm người ta phải sợ hãi khi đứng bên cạnh. Khuôn mặt nhăn nhó tỏ rõ vẻ khó chịu khi cô đang nói mà Fraud không thèm để ý gì đến lời cô cả.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- À... anh xin lỗi nhé Mari, nhưng anh nghĩ Harlan sắp lên tới rồi, sao em không chờ cô ấy lên rồi nói luôn? - Fraud gãi gãi một cách ngốc nghếch mái tóc cũng một màu vàng nhạt i như cô gái kia, nhưng đôi mắt màu xanh biển hút hồn thì khác với đôi mắt màu lục lấp lánh và ngây thơ của em gái mình.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- ANH...!!! - Mari cố gắng kiềm chế giữ bình tĩnh nhưng đôi tay cô đã tự động nắm lấy cây chùy sắt và lao về phía Fraud - RÕ - RÀNG - LÀ - NÃY - GIỜ- CHẲNG - HỀ - NGHE - EM - NÓI - GÌ - CẢ! - mỗi từ cô phát ra là một cú vung chùy và nện xuống người Fraud.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Nhưng Fraud hoàn toàn đủ nhanh nhẹn để né tránh hết toàn bộ đòn đánh của Mari, Priest đâu có nghĩa là không thể đánh nhau, đã vậy Mari ra đòn khá chậm nên anh chỉ cần xoay người qua lại là cái khối sắt tua tủa gai đó lại nện hết xuống đất.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Ngưng lại thở, Mari lấy hết sức giáng mạnh cây chùy của mình xuống đầu Fraud. Nhưng trước khi những đầu gai tua tủa ấy kịp chạm vào những sợi tóc đang dựng đứng lên dần với đôi mắt đang mở to hoảng hốt thực sự của Fraud thì một giọng nói lạnh lẽo vang lên sau lưng cả hai.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Hai người nghĩ mình đang làm gì trong phòng sách của tôi!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Harlan đứng ngoài cửa, mái tóc đen dài hơi rối một chút sau một buổi tập luyện vất vả với các học viên, đôi mắt đen láy không biểu lộ chút cảm xúc suốt cả buổi sáng thoáng.. nổi điên khi từ xa đã nghe thấy tiếng người từ trong phòng sách của mình vọng ra, bàn tay trái nắm chặt chuôi gươm như để cố giữ bình tĩnh trước khi đẩy cửa bước vào và giọng nói bình thản, chậm rãi, đều đều đến rợn người khiến bất cứ ai cũng phải đông cứng ngay khi vừa nghe thấy. Phải, đó chính là Harlan Gilik Ferlander, Warrior mạnh nhất cả vương quốc Guilen và thậm chí mạnh nhất khắp lục địa Ferven này. Và Warrior mạnh kinh hồn đó đang đứng ngay cửa phòng sách của mình, nhìn hai anh em nhà Acram vờn nhau trong phòng với lỗ chỗ đây đó vài cái lỗ trên sàn và mặt ghế, với một ánh mắt mà bất cứ ai cũng không muốn trở thành mục tiêu bị nhìn thấy.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Fraud nuốt nước bọt, miệng anh bỗng trở nên khô đến nứt nẻ. Anh biết rõ vào trong phòng sách của Harlan để làm việc là một chuyện nhưng ồn ào và làm lộn xộn phòng sách của Harlan lại là một chuyện khác. Anh vội đứng thẳng dậy, cả anh và Maria, hai người đứng ngây đơ trước mặt Harlan.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Em.. em xin lỗi.. - Maria nói lí nhí. Giấu vội cây chùy ra sau lưng cứ như cái cơ thể nhỏ bé đó đủ sức che dấu cây vũ khí khổng lồ đó.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Nhưng ánh mắt Harlan vẫn không thay đổi.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Anh... anh xin lỗi, để... để anh dọn lại phòng sách của em... - Fraud vội lúng túng đi về phía cửa cầm chổi lên.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Khỏi! - Harlan bất thình lình nói, giọng vẫn cứ nhè nhẹ - hai người ra khỏi đây ngay!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Fraud và Maria nhìn nhau, không ai nói với ai câu nào, lặng lẽ ra khỏi phòng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Anh xin lỗi...&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Em xin lỗi...&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Cả hai cùng lên tiếng khi đi ngang Harlan.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Đi ra! - lần này thì Harlan hơi lên giọng, có vẻ như sự kiên nhẫn của cô đang đạt tới mức giới hạn. Và cả Fraud lẫn Maria đều may mắn kịp nhận ra, cả hai vội chạy ngay ra khỏi phòng trước khi Harlan kịp thay đổi mệnh lệnh từ "ra" thành "vào".&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Nhắm mắt lại để kiềm chế bản thân sau khi đóng cửa phòng lại. Vài giây sau, Harlan mở mắt ra như đã trấn tỉnh hoàn toàn tinh thần mình, cô đẩy cửa phòng bước vào, một cơn gió thoảng qua mang theo hương bạc hà trong mát khiến cô khẽ mỉm cười, phòng sách của cô đã trở lại như cũ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Thanks, Ed!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Harlan khẽ gọi, đôi mắt cô lay động một chút khi những ngọn đuốc trên tường quay trở về màu vàng của ánh lửa bập bùng sau một thoáng hóa xanh.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Yên vị trên ghế, thanh Xavie được treo gọn gàng lên lưng ghế ngay phía sau, Harlan nhìn lướt khắp mặt bàn, hai phong bì một trắng một đen được đặt cẩn thận ngay giữa mặt bàn. Đôi lông mày hơi nhíu lại khi cô cầm chiếc phong bì màu đen lên trước, dấu niêm phong của nhà vua, phiền phức lại bắt đầu rồi.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;++++++++++&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Cổng lâu đài Elemant sáng rực những ngọn đuốc được thắp dọc hai bên thành cầu dẫn từ phía bờ bên kia của thung lũng vào trong thành cho đến chiếc cửa sắt nặng chịch vẫn thường được khóa chặt hàng ngày đêm nay lại được mở rộng để đón tiếp hàng đoàn khách đến từ những cỗ xe ngựa xa hoa. Hôm nay là sinh nhật của công chúa Dianna Meveriech Agron cũng chính là con gái út và duy nhất trong số mười ba người con của đức vua Luther Agron. Và để chúc mừng ngày sinh nhật quan trọng nhất của một công chúa đầy danh giá và yêu thương của mình, Luther đã cho gửi thư mời đến tất cả mọi gia đình quý tộc ở lục địa Melvorest cùng đến chung vui cho ngày sinh thứ mười sáu của Dianna. Mọi người đều vui vẻ với mọi thứ đang diễn ra bên trong lâu đài, không ai biết từ phía bên kia thung lũng, nơi những hàng cổ thụ cao và dày như một bức tường thành vững chãi của Elemant đang trở thành nơi ẩn nấp lí tưởng cho một cơn ác mộng chuẩn bị đổ ập lên đầu từng con người đang nhảy múa ca hát say sưa bên trong lâu đài kia.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Tiếng chim rừng đập cánh từ xa vang vọng lại vẫn không bị bỏ sót bởi một người mặc giáp đang đứng tựa vào thành cửa nhìn ngao ngán vào bên trong đại sảnh ồn ào huyên náo người. Đôi chân mày khẽ nhíu lại rồi giãn ra trong tích tắc. Ánh sáng hắt xuống từ ngọn nến gần đó khiến cho bộ giáp sáng loáng khi cơ thể di chuyển trong một tốc độ vừa phải. Ra khỏi đại sảnh đông đúc kia, người chiến binh liền đi về phía chiếc cầu thang xoắn ốc dẫn lên ngọn tháp cao nhất của tòa lâu đài, hít một hơi dài trước khi biến mất sau những bậc thang cuốn vào nhau như một thứ ma trận, khóe miệng nhết lên thành một nửa vòng cung sắc bén, hóa ra lần này không đến nỗi tẻ nhạt như những lần trước.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Bên trên những tán cây to và rậm xung quanh lâu đài, hàng trăm đôi mắt đỏ rực mở to hướng thẳng về phía lâu đài đối diện. Những chiếc tổ chim trên cây bị động, hàng loạt chim chóc sà khỏi tổ tạo ra một trong những âm thanh hỗn loạn nhất từ trước đến nay nhưng tiếng nhạc và tiếng ồn từ bên trong lâu đài đã át đi tất cả những âm thanh dị thường kia khiến cho không một ai trong thành ngờ rằng một cuộc tấn công bất ngờ đang sắp sửa xảy ra. Và dĩ nhiên với bao nhiêu tiếng ồn đó gộp lại, không ai có thể nghe thấy rất nhiều tiếng vó ngựa từ phía xa hơn đang tiến dần về phía khu rừng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Người chiến binh kia đã tiến gần đến cánh cửa gỗ dẫn ra ban công của tòa tháp cao nhất. Nụ cười nửa miệng lại ngự trên khóe môi khi cái mùi khi nãy ngửi được ở chân cầu thang càng lúc càng mạnh, mùi của xác chết thối rữa! Cẩn thận quan sát cánh cửa gỗ chỉ được đóng hờ chứng tỏ kẻ ở phía sau nó đang rất vội. Người chiến binh nắm chặt chuôi gươm, không gì lợi thế bằng một tình huống bất ngờ. Đạp tung cửa, thanh gươm chém thẳng về phía trước. Quả nhiên kẻ bị tấn công quá bất ngờ không kịp né đường gươm chém tới, máu phun ra từ cơ thể bị chẻ dọc bắn lên bộ giáp sắt sáng loáng khiến cho nó có một thứ màu sắc ảm đạm, ma quái dưới ánh trăng sáng. Nhìn xuống bên cạnh cái xác vừa ngã xuống, người chiến binh nhìn thấy chiếc đèn hiệu vẫn còn chưa sử dụng. Mỉm cười hài lòng với nhiệm vụ đã thành công được một nửa, người chiến binh kiên nhẫn lau sạch từng vết máu dính trên bộ giáp của mình, trả lại cho nó một ánh bạc kiêu hãnh và cao quý với chiếc phù điêu của warrior xứ Guilen được chạm nổi ngay giữa ngực khi mà giờ đây, phép thuật che đậy đã bị máu của xác sống rửa trôi đi mất. Gỡ chiếc nón sắt che nửa mặt từ lúc bước chân vào lâu đài đến giờ ra, mái tóc đen rũ xuống phấp phới trong gió đêm. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Harlan ngước nhìn mặt trăng trên đỉnh đầu mình, thầm mỉm cười, cuối cùng cũng đã tới giờ. Cô nhặt chiếc đèn hiệu lên, mồi lửa và rọi về phía xung quanh lâu đài. Ngay lập tức có hơn hai trăm chiếc bóng đen nhảy vọt ra khỏi chỗ núp từ những cành cây cao xung quanh để bay về phía lâu đài nhưng từ phía trong cánh rừng, hàng loạt những mũi tên thép bắn ra đâm vào chúng như những bao thịt di động không chút phòng thủ. Chưa đầy một phút, tất cả những tên mặc giáp đen phóng ra từ trong rừng đã rơi thẳng xuống vực thẳm bên dưới, không một tên nào chạy thoát. Harlan nhìn khung cảnh đó, hài lòng gật đầu, không có nơi nào mà các xạ thủ lại đáng sợ như xạ thủ của Guilen vì tất cả họ đều là những người sử dụng cung tên.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Rời khỏi tòa tháp không chút chần chừ, Harlan bước vào một căn phòng nhỏ ở cuối hành lang, đây chính là căn phòng mà đức vua Luther vẫn dùng để đón tiếp một trong những vị khách quan trọng nhất của mình và ngay lúc này, ngồi ở chiếc ghế vàng lộng lẫy nhất căn phòng chính là Luther Agron và phía bên trái ông, trên một chiếc ghế cũng lộng lẫy không kém, quốc vương của Guilen, King Arthur đang ngồi đó với tách trà trên tay, khuôn mặt bình thản không chút cảm xúc trong khi đức vua Agron trông có vẻ như vừa trải qua một cơn chấn động rất lớn. Harlan nhướn mài nhìn đức vua của mình, không cần phải suy nghĩ nhiều để biết người thanh niên thanh tú với mái tóc đen xõa dài kia đã nói gì với vị vua già đang ngồi thở một cách khó nhọc. Tiếng người bước chân vào phòng đã khiến cho hai con người đang ngồi trong phòng đều quay đầu lại nhìn, một với ánh mắt thảng thốt và một với ánh mắt hài lòng khi nhìn thấy Harlan.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Har... Harlan Gilik Ferlander!!! - Vị vua già thốt lên, chưa bao giờ ông cảm thấy hoảng hốt như ngày hôm nay khi người chiến binh huyền thoại này đứng trước mặt ông, bằng xương bằng thịt, hoảng hốt và xấu hổ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Phải, Luther! Và ta ngạc nhiên là ông còn nhận ra ta! - Harlan lạnh lẽo trả lời, mọi người có thể tung hô, ca ngợi người đàn ông này bao nhiêu về sự anh minh, bác ái, một bậc minh quân nhưng với Harlan, Luther Agron vẫn chỉ là một tên hèn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Harlan, mọi chuyện ra sao rồi? - Arthur nhẹ nhàng hỏi nhưng ánh mắt xanh biển nhìn thẳng vào Harlan như một lời nhắc nhở bây giờ không phải lúc để cảm xúc lấn át lí trí.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Xin lỗi đức vua! - Harlan lại quay trở về dáng vẻ bình thản, chút thù hận khi nãy đã biến mất hoàn toàn khỏi đôi mắt đen. - mọi chuyện đã được giải quyết xong!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Arthur nhẹ nhàng mỉm cười, đặt tách trà đã nguội xuống chiếc bàn gỗ bên cạnh, vẻ hài lòng hiện rõ trên khuôn mặt đang vẽ nên một cái nhếch mép kiêu ngạo nhưng chỉ trong thoáng chốc lại quay trở về vẻ mặt ôn hòa, dịu dàng và uy nghiêm của một vị vua. Arthur quay lại nhìn đức vua Agron, một thoáng cảm thông hiện ra trên mặt trước khi chất giọng thanh cao nhưng mang đầy âm lực của một kẻ nắm giữ quyền lực cao nhất cất lên.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Đức vua Agron, về việc vừa nãy tôi vừa nói với ngài, mặc dù sẽ rất khó khăn nhưng tôi hy vọng ngài sẽ hiểu rõ và chấp nhận, tất cả là vì tương lai thịnh vượng của Melvorest và... của chính ngài nữa đấy!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Dù không trực tiếp nhìn thấy khuôn mặt của Arthur nhưng Harlan vẫn phải chau mài khi nghe cái âm vực đầy đe dọa trong câu cuối cùng của nhà vua của mình, không phải là Harlan khó chịu gì khi mà cô thấy mình đang rất thỏa mãn với khuôn mặt co rúm lại vì sợ hãi của lão vua già. Đôi mắt của người đàn ông lớn tuổi suốt một đời được ca tụng như một vị minh quân giờ đây hoàn toàn đánh mất sự uy nghi của mình khi lấm lét nhìn về phía cánh cửa đã được Harlan khóa chặt rồi lại hướng về phía Harlan như sợ hãi một điều gì đó mà Harlan nghĩ rất có thể sẽ xảy ra nếu Arthur không phải đang ngồi bên cạnh và lại tiếp tục nhâm nhi tách trà đã nguội của mình. Harlan cảm thấy mình rất muốn cười vào mặt con chuột cống già đang ngồi trên chiếc ghế to kệch cỡm và buồn cười đó.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Tằng hắng để giữ cho bản thân không khỏi bật cười, Harlan đứng dậy khiến Luther giật mình hoảng hốt nhưng Harlan không nhìn lão nữa, chỉ quay sang Arthur.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Kính thưa đức vua, thần xin phép được quay trở ra trại với mọi người!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Arthur gật đầu đồng ý, quá rõ tâm trạng của Harlan lúc này, vả lại chuyện tiếp sau sẽ không cần đến sự có mặt của Harlan nữa.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Harlan ra khỏi phòng, không quên ném lại lần cuối cùng một cái liếc mắt chết người về phía Luther khiến lão co rúm người lại trông còn buồn cười hơn gấp bội khi nãy. Đi được một đoạn, như không còn nhịn được nữa, Harlan cười đến nghiêng cả người, phải vịn tay vào tường để giữ cho cơ thể không ngã về phía trước, may mà cả đoạn hành lang này đều không có lính canh, nếu không có lẽ cô đã thành con khùng trong mắt rất nhiều người.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Có chuyện buồn cười gì vừa xảy ra trong phòng khách của phụ hoàng à?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Một giọng nói bất ngờ vang lên khiến Harlan nín bặt và ngước lên nhìn, há hốc mồm. Trước mặt Harlan chắc chắn phải là một thiên thần vì xung quanh cơ thể đó, Harlan có thể nhìn thấy không lẫn vào đâu được một vầng hào quang lấp lánh như lân tinh đang bao phủ. Dụi mắt để đảm bảo mình không bị ảo ảnh nhưng vầng hào quang vẫn cứ ở đó.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Cô... cô là thiên thần à?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Harlan nghệch mặt ra hỏi, không hề nhận ra mình vừa nói ra một câu vô cùng ngớ ngẩn. Chỉ đến khi cô gái kia đỏ mặt lên và khẽ cười thì Harlan mới sực tỉnh.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Tôi... tôi xin lỗi... - Harlan ấp úng nói, chưa bao giờ trong đời mình, Harlan cảm thấy bối rối và xấu hổ đến vậy.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Không không, đừng xin lỗi, đây là lần đầu tiên có một người khen tôi bằng một cách đáng yêu đến vậy, - Cô gái kia vội nói, cô quả thực không thể ngờ việc trốn khỏi bữa tiệc lại giúp cô gặp được chuyện thú vị này.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Harlan mỉm cười, nếu là bình thường có ai gọi cô là đáng yêu chắc chắn đã lãnh ngay 3 ngày nằm thẳng cẳng trong y viện của Guiden nhưng đây là lần đầu tiên trong đời, Harlan chấp nhận lời khen này một cách vui vẻ và rất rất rất sung sướng. Cô vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình, cô chắc chắn phải hỏi Arthur ngay khi có dịp.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Cả hai nhìn nhau mỉm cười, Harlan nhẹ nhàng quan sát khuôn mặt của cô gái đang phát sáng trước mặt mình, mái tóc dài màu vàng được bới lên với kiểu cách của một công chúa, đôi mắt màu hạt dẻ tỏa ra ánh nhìn ấm áp khiến Harlan bất chợt rùng mình một cách dễ chịu, một cảm giác lâng lâng nhè nhẹ lan tỏa khắp thân thể. Harlan mở miệng ra như muốn nói một điều gì đó thì từ đầu bên kia hành lang, một người phụ nữ có vẻ là một bảo mẫu chạy về phía hai người.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Công chúa! Trời ơi, thì ra người đang trốn ở đây, người làm thần tìm đến hụt hơi, mau quay về đại sảnh, các vị vương tôn công tử đang chờ để được nhảy một bài với người đấy! Đi thôi!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Và không đợi chủ nhân của mình trả lời, người phụ nữ kia đã lôi cô gái kia đi, nhưng trước khi kịp biến mất khỏi ngã rẽ để vào đại sảnh, Harlan vẫn kịp nhìn thấy cô gái kia cố quay lại nhìn mình và miệng ra dấu xin lỗi rồi cô nháy mắt và biến mất khỏi hành lang đó, bỏ lại Harlan một mình đứng đó ngẩn ngơ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Hey! Harlan!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Fraud từ hướng cổng chính của lâu đài bước vào, anh đang tìm Harlan vì các tướng quân đang họp với nhau và đang cần cô.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Hở? Fraud?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Fraud nhướn mày nhìn Harlan, cảm thấy kì lạ về phản ứng của cô, có bao giờ Harlan lại trở nên ngơ ngác như vậy.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Này! Em không sao chứ Harlan? - Fraud lo lắng hỏi, bàn tay huơ huơ trước mặt như để chắc Harlan vẫn còn đứng đó, trước mặt mình.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- HEY! - Harlan vội lùi lại, ánh mắt quay trở lại vẻ sắc bén như mọi khi.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Tốt! - Fraud mỉm cười khi thấy Harlan đã tỉnh lại - Anh cứ tưởng phải tát vài cái em mới tỉnh lại nhưng anh thì chả đời nào dám làm vậy vì anh vẫn còn yêu quý cuộc sống này của mình lắm.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Tôi vẫn còn chưa tính sổ với anh cái tội phá phòng sách của tôi đấy! - Harlan quắc mắt nhìn Fraud khiến mặt anh hơi mất màu một tí. - Vậy... anh tìm tôi có gì không?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- À, các tướng quân đang họp bàn, họ cần em! - Fraud cố giữ giọng mình bình tĩnh, anh vẫn còn hơi hốt hoảng khi nghĩ đến việc Harlan sẽ tính sổ với mình.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Hừm... lại chuyện gì đây! - Harlan chau mày suy nghĩ, những tên lính mai phục đã bị giết sạch, chắc chắn các tay xạ thủ không thể bỏ sót bất cứ tên nào, còn nếu chúng có tháo chạy khi thấy đồng bọn bị bắn hạ thì... Harlan lắc đầu, Black Corpse không có suy nghĩ riêng, chúng chỉ có thể thực hiện những mệnh lệnh đã được đề ra và cho đến khi hoàn thành mệnh lệnh, chúng không bao giờ biết rút lui. Nhưng nếu có một mệnh lệnh khác bảo chúng rút lui nếu có biến thì sao? Harlan càng suy nghĩ càng thấy chuyện này rất không đơn giản và cô biết kẻ thống trị của lũ Black Corpse đó thì có đời nào đơn giản cho cô nhờ. Nhất là khi lần này kẻ mà hắn đang lùng bắt lại là một công chúa.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Nhắc đến công chúa, Harlan chợt giật mình khi nhớ đến cô gái khi nãy, cô ta đã nói gì trước khi Harlan trở nên ngớ ngẩn nhỉ? "Phòng khách của phụ hoàng" Harlan thấy máu như bị rút cạn khỏi mặt, cô biến sắc, cô gái đó chính là con gái của Luther Agron và nếu Harlan có thể tự tát mình đến chết chắc chắn cô sẽ làm vậy vì vầng hào quang mà cô nhìn thấy khi nãy không gì khác hơn chính là ánh sáng của một người sử dụng vũ khí vào đêm kế thừa. Đêm nay sẽ là đêm mà công chúa của Melvorest đón nhận sức mạnh lớn nhất của mình, vũ khí của mình, đó là lí do mà bọn Black Copse có mặt!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Harlan vội chạy ngược trở vào cổng thành, với một con mồi như vậy, không bao giờ có chuyện kẻ đó dễ dàng rút lui như vậy.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Fraud! Truyền lệnh cho mọi người vào thành trấn thủ ngay, bọn chúng chưa rút lui đâu! - Harlan hét lên trước khi mất hút vào sau dãy tường thành cao.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Quả nhiên đúng như dự đoán, vừa bước đến cổng lâu đài, Harlan đã nhìn thấy những người lính gác cổng bị hạ gục nhanh chóng bởi ba kẻ mặc giáp đen, mùi hôi thối của những cái xác sống không khỏi khiến Harlan cảm thấy buồn nôn. Cô rút kiếm ra, thanh Xavie bén ngót lia ngang cả ba cái xác khiến chúng đứt đầu, rơi xuống đất như những cục thịt thối rữa vô dụng. Harlan nhíu mày khi nhìn thấy những mũi tên của Guilen cắm xuyên tay chân, thân thể chúng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Ở phía sau, Fraud và năm tướng quân cùng hơn năm mươi người lính tinh nhuệ của Guilen đã chạy đến.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Chúng không chết! - Harlan tức giận gầm lên. - Chặt đầu tất cả bọn chúng! - Harlan hạ lệnh, đôi mắt đen lóe lên ánh đỏ tàn ác.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Tất cả binh lính đứng đó như nín thở khi nhìn thấy ánh mắt của Harlan, Warrior mạnh nhất của Guilen chỉ là danh hiệu mà mọi người truyền nhau bên ngoài thôi còn sự thật có lẽ nên gọi là Warrior tàn ác nhất.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Mỗi tướng quân dẫn theo lính của mình chia ra khắp mọi hướng bên trong thành, tất cả những tên Black Corpse không bị tên bắn vào đầu khi nãy đều không hề chết và chúng nhảy từ dưới thung lũng trở lên thành, tràn vào bên trong thành, tàn sát tất cả những gì mà chúng gặp trên đường, bất kể đó là dân thường hay lính gác. Tất cả tạo nên một khung cảnh hỗn loạn trong tòa thành nhưng bên trong lâu đài, mọi thứ vẫn diễn ra như chưa hề có gì, bữa tiệc vẫn tiếp tục diễn ra.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Harlan chạy nhanh vào đại sảnh của lâu đài. Cô không cần phải tìm nhanh, vầng hào quang tỏa ra càng lúc càng mạnh, hầu như che mờ tất cả mọi thứ xung quanh nhưng trong căn phòng đầy người đó, không một ai nhận ra thứ ánh sáng chói chang đó cả. Bước nhanh đến bên người con gái còn đang cười nói với một trong những "vương tôn công tử" có mặt trong bữa tiệc, Harlan liền hắng giọng khiến công chúa quay lại, ánh mắt ngạc nhiên nhưng liền mỉm cười, ánh mắt lấp lánh một niềm vui mà nhất thời Harlan không thể giải thích được vì cô còn đang bận điều khiển sự nhộn nhạo đang ngày một lớn trong bao tử mình.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Xin chào, chúng ta lại gặp nhau! - Công chúa nhìn Harlan mỉm cười dịu dàng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Xin lỗi công chúa, cô có thể đi với tôi để gặp phụ vương của cô được chứ? Có một vấn đề mà ngài muốn bàn với cô! - Harlan gật đầu mỉm cười đáp lại một cách lịch sự nhất có thể trong khi tất cả những gì cô cần lúc này là lôi cô gái này ra khỏi căn phòng này và mang đến một nơi an toàn nhất.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Vậy thì đi nào! - Công chúa ngay lập tức nắm lấy tay Harlan và dẫn đi khỏi đại sảnh trong ánh mắt ngỡ ngàng của tất cả các "vương tôn công tử" đứng đó.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Sau khi thoát khỏi đại sảnh đông người, công chúa liền quay sang Harlan thở phào nhẹ nhõm, nụ cười tươi nở trên môi khi quay lại nhìn người chiến binh bí ẩn đã giải vây cho mình.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Cảm ơn anh! - Công chúa nhẹ nhàng nói.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Harlan trố mắt quay lại nhìn công chúa đi cạnh mình, thầm kêu trời trong đầu, đáng lẽ cô không nên mặc bộ giáp này.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Không có gì! Nhưng chúng ta cần phải khẩn trương lên! - Harlan nói nhanh khi cô bắt đầu nắm tay công chúa đi nhanh hơn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Có chuyện gì xảy ra sao? - Công chúa nhìn Harlan chăm chú như muốn đọc được tất cả suy nghĩ trong đầu Harlan nhưng với chiếc mũ giáp che hết nửa khuôn mặt đó, tất cả những gì công chúa có thể nhìn thấy là đôi môi đỏ đầy mọng khiến cô chỉ muốn cắn vào. Nhưng câu trả lời của Harlan đã khiến cô bừng tỉnh khỏi cơn mơ của mình.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Tôi cần phải đưa công chúa đến nơi an toàn!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Công chúa mơ hồ cảm thấy có gì đó rất không ổn với thái độ của Harlan nhưng cô cũng cảm nhận được rất rõ ràng sự chân thật và lo lắng trong lời nói của người chiến binh mới gặp này và tất cả đều mang lại cho cô một cảm giác rất đáng tin.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Harlan đưa công chúa ra khỏi lâu đài, cô biết bọn Black Corpse chỉ đi theo đích đến của bọn chúng và để đảm bảo an toàn cho tất cả mọi người trong thành, Harlan bắt buộc phải dẫn công chúa ra khỏi phạm vi tòa thành.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- ED! Gọi mọi người ra khỏi thành, hộ tống công chúa, chúng sẽ đi theo chúng ta!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Harlan hét lên giữa khoảng không không người ngoài hai người lính của Guilen đứng gác ngay cổng lâu đài thay những người lính gác đã bị giết khi nãy. Hai người lính vội đi theo Harlan theo mệnh lệnh mình vừa nghe. Và khi công chúa ngoái nhìn lại phía sau, cô nhìn thấy rất nhiều luồng sáng màu xanh lá nhanh chóng tỏa đi những hướng khác nhau trong thành.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Harlan nắm chặt tay công chúa và chạy về phía doanh trại của Guilen dựng bên ngoài thành. Trên đường từ lâu đài ra, mọi người gặp không ít những tên Black Corpse nhưng trước khi chúng kịp đe dọa đến tính mạng của bất cứ ai, lưỡi kiếm Xavie đã xé nát chúng ra thành trăm mảnh. Và một điều khiến Harlan ngạc nhiên suốt cả đoạn đường chính là công chúa hầu như không hề tỏ ra hốt hoảng, đôi mắt màu nâu nhạt đó có ánh lên nét sợ hãi nhưng công chúa vẫn một mực bám sát Harlan, không hề thoái lui hay la hét, điều đó ít nhiều khiến Harlan cảm thấy rất khâm phục. Nếu đây thực sự là con gái của Luther Agron thì Harlan phải công nhận, lão thực sự quá may mắn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Maria! Em hãy ở bên công chúa, bảo vệ công chúa! - Harlan ra lệnh cho Maria.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Tuân lệnh! - Maria nhanh chóng chạy đến cạnh công chúa, cây chùy sắt nắm chặt trong tay.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Công chúa, xin người hãy ở cạnh Maria, cô ấy sẽ bảo vệ người cùng với Fraud - Harlan chỉ tay về phía Fraud đang đứng gần đó - và ĐỪNG-RỜI-KHỎI-NƠI-NÀY!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Harlan! - tiếng công chúa gọi khiến Harlan giật mình đứng khựng lại, cô không hiểu làm cách nào công chúa lại biết tên mình, nhưng cô sẽ không hỏi vào lúc này.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Vâng?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Gọi tôi là Dianna!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Nụ cười của Dianna khiến trái tim Harlan như tan chảy, cô lúng túng gật đầu rồi chạy ra khỏi vùng an toàn của trại, cùng chiến đấu với tất cả những chiến binh khác. Và trong suy nghĩ của cô lúc này chỉ còn mỗi một điều duy nhất, bằng mọi giá phải bảo vệ Dianna!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;++++++++++&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Dianna đứng cạnh Maria và Fraud, cả ba dõi theo cuộc chiến ở bên ngoài kết giới của trại hay đúng hơn là Maria và Fraud quan sát mọi động tịnh trong trạng thái sẵn sàng ứng chiến còn Dianna thì luôn dõi mắt theo Harlan với trái tim luôn đập nhanh hơn một nhịp mỗi khi cô trông thấy Harlan rơi vào tình huống nguy hiểm và lại thở phào khi lưỡi gươm vung lên trong tích tắc xé đôi kẻ đánh lén. Dianna không hiểu vì lẽ gì, cô chưa bao giờ cảm thấy thực sự sợ hãi với những gì đang diễn ra, không, cô sợ, rất sợ khi lần đầu tiên nhìn thấy những kẻ đó, những kẻ mặc giáp đen luôn đuổi theo cô mà Harlan gọi là "Black Coprse". Nghe có vẻ như một thế lực sử dụng ma thuật hắc ám nào đó, Dianna cảm thấy có chút buồn cười với cái tên đó. Nhưng sự sợ hãi đó mỗi khi dâng lên trong mắt cô thì hơi ấm từ bàn tay đang nắm chặt tay mình của Harlan lại như một luồng sóng mạnh mẽ đánh tan và cuốn trôi mọi sự sợ hãi của cô, khiến cô bình tâm và tin tưởng tuyệt đối người chiến binh bí ẩn vừa xuất hiện trong cuộc đời mình. Bất chợt, Dianna giật mình nhận ra, cô không muốn rời xa con người này! Harlan ngoài cái tên ra, Dianna hoàn toàn không biết một chút gì về người thanh niên dũng mãnh này cả, và sự thật đó kì lạ thay không hề khiến cô có chút sợ hãi nào khi cô lại nhìn về phía Harlan, người chiến binh bí ẩn đó đang xả thân chiến đấu cùng đồng đội của mình để bảo vệ cô, bảo vệ một người mà anh ta chắc chắn không hề có chút nghĩa vụ nào đối với cô cả. Một cảm xúc mãnh liệt đột ngột trỗi dậy trong lòng khiến trái tim cô như thắt lại.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Công chúa, người bị gì à? - Maria đứng cạnh Dianna hốt hoảng khi nhìn thấy nước mắt chảy dài trên khuôn mặt thất thần của công chúa.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Không.. ta không sao.. - Dianna lắc đầu đáp, ngạc nhiên khi nghe giọng nói mình nghẹn lại và nhận ra mình đang khóc. Cô vội đưa tay gạt đi nước mắt, mỉm cười nhìn Maria trong khi cô bé nhíu mày lại quan sát khắp cơ thể cô để chắc rằng công chúa không bị thương.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Vậy tại sao người lại khóc? - Maria lại hỏi sau khi đã chắc rằng công chúa hoàn toàn khỏe mạnh, không có gì bất ổn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Ta... - Lần đầu tiên trong đời Dianna không biết phải trả lời câu hỏi của người khác, cô lại nhìn về phía Harlan - Ta nghĩ có lẽ là do ta lo lắng cho họ. - Cô không thể nói những gì cô vừa nhìn thấy, cô chắc chắn sẽ khiến cho cô bé Acolyte bên cạnh hoảng sợ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Nhưng trước khi Maria kịp trả lời thì một âm thanh như núi lở vang lên ngay sau lưng khiến cả ba cùng quay lại. Dianna như hóa đá khi mắt cô vừa nhìn thấy thứ xuất hiện sau lưng mình, từ trong bóng đen của đống đổ nát của chiếc lều trại được dựng sẵn trước đó, một cơ thể cao to gấp hai người bình thường đứng dậy, tiến về phía trước, nơi ánh trăng bắt đầu soi sáng bộ giáp đen lởm chởm gai được trang trí bằng họa tiết là những chiếc đầu lâu và dây xích đen bắt chéo ngực. Chiếc nón sắt với hai chiếc sừng nhọn vút ra sau khiến cho phần đầu trông như đầu quái thú nhưng có lẽ đây đúng là một con quái thú thật khi đôi mắt đó ngước lên và nhìn thẳng vào mắt Dianna, đôi mắt đỏ phát sáng trong bóng tối đầy đe dọa.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Khốn khiếp! Maria, bảo vệ công chúa! - Fraud hét lên, nắm lấy cây gậy Ceatus, một tay cầm gậy một tay vẽ bùa chú vào không khí, giơ cao cây gậy đang phát ra những tia sét trong tay, Fraud cắm thẳng xuống đất trước mặt mình, từ trên không trung, một luồng sét phóng thẳng xuống đầu con quái vật kia khiến nó ngã ra sau.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Nhưng cả ba chưa kịp thở phào thì con quái vật lại đứng thẳng lên, Dianna hốt hoảng nhìn Fraud nhanh như cắt bị bàn tay đen đúa đó nắm lấy và vất sang một bên, cơ thể anh chỉ ngưng lại khi đụng vào vách núi và rơi xuống đất, bất động.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- ANH HAI!!! - Maria thét lên nức nở, cô bé nắm chặt cây chùy trong tay, ngay lập tức, cây chùy nhỏ gọn trong tay cô bé liền hóa thành một cây chùy sắt khổng lồ và tua tủa những chiếc gai dài cả tấc. - CHẾT ĐI!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Maria lao về phía con quái vật đó nhưng trước khi những chiếc gai đó kịp chạm vào một phần giáp nào của nó thì Maria đã bay về hướng ngược lại của Fraud khi nãy.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Hự!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Cô bé Acolyte nằm bất động dưới gốc cây, máu chảy ra từ khóe môi, một bên má hiện rõ ba vết cào tứa máu.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Mặc kệ hai kẻ vừa tấn công mình nằm bất tỉnh ở đó, con quái vật tiến dần về phía mục tiêu của mình, nó nhếch miệng cười, những chiếc răng nhọn lởm chởm nhe ra, một mùi hôi thối đến buồn nôn xộc thẳng và mũi Dianna khiến cô gần ngất xỉu.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- The last Prophet... - Con quái vật gầm gừ một thứ âm thanh như tiếng người trong lúc tức giận.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Dianna bước lui ra sau, bất giác cô ngẩng mặt lên nhìn vào mặt trăng lúc này đã lên đến đỉnh cao nhất của bầu trời và tỏa ra một thứ ánh sáng lấp lánh. Một cơn gió từ đâu thổi đến mang theo hương hoa đượm trong gió át đi những mùi hôi thối tỏa ra từ con quái vật trước mặt, nhắm mắt hít một hơi sâu hương thơm đó. Mở mắt ra, Dianna nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ phía trước, nỗi sợ đã tiêu biến từ khi nào, cô nhìn con quái vật trước mặt mình giơ cao cánh tay trái lên. Và trước khi cánh tay khổng lồ đó kịp giáng xuống thân thể cô, Dianna nghe thấy một tiếng thét vang lên sau lưng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- DIANNA!!!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;++++++++++&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Harlan lao vào vòng vây của bọn Black Coprse, lưỡi gươm của cô lia đến đâu, những cái xác chết thối rữa đứt lìa ra và rơi rụng đến đó, ai cũng biết một mình Harlan có thể giết sạch cả một chiến trường Black Corpse, nhưng ai cũng biết máu của Black Corpse có thể khiến cho một người khỏe mạnh bị loạn trí nếu dính trực tiếp lên da và cả cơ thể Harlan giờ đang tắm trong biển máu đen đó.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Harlan! Lui lại ngay! - Ngài Kay, Head Knight của Guilen ra lệnh, ông biết Harlan không như các chiến binh khác nhưng ông không thể mạo hiểm để cho con gái nuôi của mình chiến đấu trong biển chất độc đó.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Đừng lo Kay! Con ổn! - Harlan trả lời, dù bản thân cô không chắc lắm là mình sẽ còn có thể cầm cự đến bao giờ nếu không lau sạch thứ chất lỏng màu đen nhớm nhúa này ra khỏi da mình. Lắc đầu tập trung vào những tên Black Corpse liên tục xuất hiện từ dưới thung lũng. Cô đoán đúng, hầu hết tên đều bắn vào phần thân của chúng nên gần như toàn bộ Black Corpse phục kích khi nãy đều còn sống. - Lũ chó đẻ!!!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Quân lính đứng ở rìa thung lũng bắn xuống giúp phần nào giảm bớt lượng kẻ thù nhưng những tên thoát khỏi làn mưa tên đó vẫn không ít. Harlan không nhớ mình đã chiến đấu hết bao lâu, chỉ đến khi nghe tiếng Maria hét lên cũng là lúc tên Black Corpse cuối cùng đứt đôi trước mặt cô, Harlan mới quay lại nhìn và cảnh tượng trước mắt khiến Harlan như muốn ngất xỉu.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- DIANNA!!! - Harlan hét lên!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Cô chạy về phía công chúa, vầng hào quanh như lân tinh khi nãy giờ đã chuyển sang những tia sáng chói chang màu xanh da trời nhạt, đây chính là thời điểm đó. Harlan ngước lên nhìn mặt trăng, tròn vành vạnh và rũ xuống mặt đất một luồng ánh sáng xanh như mặt biển, đây là lần đầu tiên Harlan nhìn thấy một thời điểm đẹp đến vậy nhưng cô không có thời gian để đứng lại và xuýt xoa, cô phải bảo vệ công chúa. Quẳng chiếc mũ sắt sang một bên, nắm lấy mảnh giáp ngực đang trở nên dần nặng nề, tuột khỏi đầu và ném đi, Trên người Harlan giờ chỉ còn giáp tay và phần thân dưới nhưng chỉ cần như vậy là đủ vì cô biết để đối phó với con quái vật đứng kia thì tốc độ là thứ cần thiết nhất. Harlan phóng như một mũi tên về phía những chiếc móng vuốt đang lao xuống cơ thể nhỏ bé kia với một tốc độ kinh hoàng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Keeng!!!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Lưỡi kiếm Xavie chạm vào những chiếc móng vuốt khiến chúng tóe lửa và tróc ngược ra phía sau khiến cho con quái vật gào lên thảm thiết, máu đen từ vết thương phun ra dính lên mặt Harlan. Nhưng con quái vật không khóc lóc thảm thiết lâu, và gần như ngay lập tức, nó dùng những chiếc móng vuốt từ bàn tay còn lại cắm phập vào bắp tay Harlan khiến cô thét lên. Nhảy lui lại, để né một cú đấm từ bên kia, Harlan chém về phía cánh tay bị thương của con quái vật, khiến nó gầm lên, bước lui lại, đôi mắt đỏ tóe lửa nhìn vào cô như muốn ăn tươi nuốt sống.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Đừng nghĩ rằng chỉ có ngươi là có sức mạnh!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Harlan co người lại rồi nhanh như cắt phóng về phía con quái vật, thanh gươm Xavie vung lên chém dọc xuống giữa ngực nhưng con quái vật đã nhanh chóng lui lại, mũi kiếm chỉ kịp cắt một đường làm nứt chiếc áo giáp trên người nó. Nhưng Harlan không bất ngờ, cô lập tức hướng người tới trước chém tiếp một đường ngang hông và lần này thì máu đen bắn ra. Không ngưng lại, cô búng người lên cao khỏi đầu con quái vật, đâm thẳng lưỡi kiếm xuống giữa đỉnh đầu của nó. Một tiếng gầm vang lên như sấm, con quái vật lồng lộn rồi quỳ xuống đất, bất động. Harlan rút gươm ra, dòng máu đen lập tức chảy ra thành dòng, cô đáp xuống đất nhưng lập tức choáng váng, cô biết mình đã dính máu của Black Corpse quá nhiều. Cơ thể cô bất ngờ đổ về phía trước nhưng trước khi ngã xuống đất, một cơ thể khác đã đỡ lấy cô.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;- Harlan!!!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;Giọng nói êm ái vang lên bên tai khiến Harlan cảm thấy cơ thể mình nhẹ tênh, ý thức trôi dần vào thung lũng của những giấc mơ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="font-family: &amp;quot;Tahoma&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="border-bottom: double windowtext 6.75pt; border: none; mso-border-bottom-alt: thin-thick-thin-medium-gap windowtext 6.75pt; mso-element: para-border-div; padding: 0cm 0cm 1.0pt 0cm;"&gt;  &lt;div class="MsoQuote" style="border: none; mso-border-bottom-alt: thin-thick-thin-medium-gap windowtext 6.75pt; mso-padding-alt: 0cm 0cm 1.0pt 0cm; padding: 0cm;"&gt;&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;End Chapter One.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Author's Note:&amp;nbsp;Viết cái fic này trong một phút cao hứng bằng note trên điện thoại dđ, ý tứ còn lủng củng nhưng dàn cốt truyện thì hầu như đã sắp xếp xong trong đầu rùi. Rất muốn biến đây thành một trong những cái fic dài tâm đắc của mình nên chắc chắn khoảng cách giữa việc update các chap là rất dài, nếu có thể, có lẽ sẽ hơn vài tháng vì như tác giả vẫn luôn thường nói "Inspiration is like a BITCH!". Anywayz, hy vọng bất cứ ai vô tình ghé ngang và đọc được fic này, xin để lại comment góp ý để tác giả còn biết mình yếu kém chỗ nào mà lần ^^&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Author's Note 2:&amp;nbsp;VÀ! Phải, và! Nếu có ai vô tình thấy cái tên nào quen thuộc trong câu chuyện này... quên nó đi nhé, vì đúng là tác giả có vay mượn không ít ý tứ cho việc đặt tên nhân vật.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Tahoma, sans-serif; font-size: x-small;"&gt;Author's FB:&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Tahoma, sans-serif; font-size: x-small;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;a href="http://www.facebook.com/tinnygy"&gt;http://www.facebook.com/tinnygy&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Tahoma, sans-serif; font-size: x-small;"&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-34499011892352911?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/34499011892352911/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=34499011892352911' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/34499011892352911'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/34499011892352911'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2011/11/xavie-episode-1-last-prophet-chapter-1.html' title='XAVIE - Episode 1: THE LAST PROPHET - Chapter 1: Save the Princess'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-6321965243083263421</id><published>2011-10-25T01:47:00.000+07:00</published><updated>2011-10-25T01:47:49.534+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='original fiction'/><title type='text'>SHORT STORY NO.11</title><content type='html'>&lt;span style="color: #cc0000; font-size: large;"&gt;&lt;b style="font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;WARM IN YOUR HEART&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong căn phòng nhỏ tràn ngập ánh nắng và lâu lâu lại vang lên âm thanh của những trang sách lật lách phách trong gió chiều. Cô trườn mình trên nền nhà lạnh tanh dù nó đc lát từ những tấm chiếu cói tatami rất êm ái nhưng với cô, nó vẫn còn rất lạnh, và cô vẫn cứ trườn. Cô cố chống tay để ngồi thẳng người nhưng chuyện đó với cô lúc này quả thật không gì khó khăn hơn. Cô thở mệt nhọc, nhoài người về phía trước, giọt mồ hôi lấm tấm chảy dài từ trên trán nhỏ xuống và thấm vào mặt chiếu tatami bên dưới. Cô vẫn im lặng, nhẫn lại kéo lê cả cơ thể gần như không thể cử động được nữa suốt một nửa chiều dài căn phòng trên đôi tay ngày càng yếu ớt. Cô thở hắt ra khi đã đến được nơi mình cần đến trong phòng, chiếc bàn gỗ đen chất đầy những sách và sách. Thở hắt ra thêm lần nữa nhưng lần này khuôn mặt cô đã tươi cười trở lại vì cô đã nhìn thấy thứ mình cần ngay, ít nhất bớt được cho bản thân một mớ thời gian tìm kiếm. Bất chợt cánh cửa phòng được kéo ra, một bóng người khác đứng đó, khẽ giật mình khi nhìn thấy vị trí cô ở trong phòng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Emma! Tại sao không gọi em?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người đó đến bên cô, từ đâu đã cầm sẵn trên tay một chiếc khăn nhỏ lau đi những giọt mồ hôi vẫn còn rịn trên trán. Cô nhìn người đó mỉm cười dịu dàng rồi đưa cuốn sách khi nãy cô vừa đọc cho người đó xem. Ngạc nhiên nhưng vẫn nhìn lên bìa sách rồi người đó cũng mỉm cười. Đặt quyển sách trở lên chồng sách ngay bên cạnh, người đó cuối xuống ôm cô vào lòng. Cô lập tức không còn cảm thấy lạnh nữa, cơ thể ấm áp của người đó đang bao bọc lấy cô, hơi ấm duy nhất có thể xua tan tất cả lạnh lẽo bên trong cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ôm chặt em nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người đó nhẹ nhàng choàng hai cánh tay cô ra sau cổ mình rồi không nói không rằng nhấc cả cơ thể cô lên. Cô hơi bất ngờ với độ cao mới nhưng cô không hoảng sợ vì cô đang ở trong vòng tay của người đó, cô cảm thấy an toàn. Người đó bế cô ra khỏi căn vòng Tatami duy nhất trong nhà, bế cô đi qua những hành lang dài với trần nhà cao ngất ngưỡng, bế cô đi qua chiếc cổng lá bí mật ở sâu bên trong sân vườn ở phía sau nhà. Cuối cùng người đó đặt cô xuống một chiếc ghế nệm êm ả được đặt cạnh hồ nước nhỏ, từ nơi này, cô hoàn toàn có thể nhìn thấy toàn bộ khung cảnh xung quanh. Cô quay lại nhìn người đó với ánh mắt bất ngờ, nước mắt chực rơi vì một niềm hạnh phúc đang dâng trào trong lòng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Em làm ra nơi này vì chị đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nụ cười của người đó khi nhìn cô thật dịu dàng, ấm áp, quá ấm áp. Cô để cho nước mắt rơi xuống từng giọt, đôi tay cô vuốt nhẹ khuôn mặt vẫn còn nhuốm nét mỏi mệt vì những đêm thức khuya, những sáng dậy sớm, những lo toan vất vả bao ngày. Nếu không có cô... nước mắt rơi ra ngày một nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đừng khóc, em làm tất cả là vì chị, nếu không phải vì chị, em không có đủ sức mạnh để vượt qua tất cả, nếu không phải vì chị, em có lẽ đã buông xuôi từ ngày hôm đó, tất cả những gì em làm vì chị, là vì sức mạnh mà chị đã mang đến cho em. Em yêu chị! Hãy ở bên em mãi mãi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô òa khóc trong vòng tay của người đó, cô yêu người đó, cô yêu người đó rất nhiều, cô yêu Kate của cô, Kate duy nhất của cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Kate... Chị yêu em!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;FIN.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-6321965243083263421?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/6321965243083263421/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=6321965243083263421' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/6321965243083263421'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/6321965243083263421'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2011/10/short-story-no11.html' title='SHORT STORY NO.11'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-3997007202253426358</id><published>2011-09-22T23:50:00.000+07:00</published><updated>2011-09-22T23:50:43.104+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='real people'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='fanfiction'/><title type='text'>SHORT STORY NO.10</title><content type='html'>&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; color: #222222; font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;Title: Shut Up! (and make up)&lt;br /&gt;Fanfiction&lt;br /&gt;Fandom: Harry Potter&lt;br /&gt;Pair: Emma Watson/Katie Leung&lt;br /&gt;Type: Femslash&lt;br /&gt;Rate: M&lt;br /&gt;Genre: a little bit angst, bit hurt but lot of comfort later so don't worry&amp;nbsp;:))&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; color: #222222; font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; color: #222222; font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; color: #222222; font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; color: #222222; font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;- Shut Up! - Emma hét lên, cô không thể chịu đựng nổi nữa, đóng sầm cánh cửa sau lưng, bỏ lại người con gái có mái tóc đen với những giọt nước mắt vẫn còn lăn dài trên khuôn mặt đau đớn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- I think you should apologize her. - Evanna đáp, với giọng hiển nhiên như chuyện vẫn xảy ra hằng ngày.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- I won't, this time is her fault! - Emma đặt mạnh ly rượu xuống bàn, cô vẫn còn giận sau những gì vừa xảy ra một tiếng trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ah... love... - Evanna lắc lắc li rượu của mình, cô không uống rượu nhưng cô thích ngửi chúng, cô thích nhìn màu sắc của thứ chất lỏng sóng sánh, lắc lư chạm vào thành ly, cô yêu cái cảm giác này, nó khiến cô say, Evanna đang say, khuôn mặt cô ửng đỏ dưới ánh nến nhiều màu tỏa ra từ chiếc lọ thủy tinh đặt giữa bàn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Emma lắc đầu, càng lúc cô càng hiểu tại sao khi đó giữa hàng ngàn thí sinh dự tuyển thì Evanna, người không hề có một lí lịch nổi bật trong diễn xuất, lại được chọn cho vào Luna Lovegood. Nói dễ nghe thì Evanna rất giống Luna, nói một cách thành thật thì cả hai đều có chung một bộ óc không bình thường tí nào. Thở dài, một bộ óc không bình thường có khi cũng hay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- What I have to do Eve... I just... I don't know if I can do this anymore... We both have been hurt because of this... - Cô nhắm mặt lại, tựa lưng ra sau, cô biết mình sai, cô biết đó là lỗi của mình cô và cô đã ích kỷ khi mong chờ người con gái đó sẽ tha thứ cho mọi lỗi lầm của cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- I... don't think I'm the right one for you right now, seem like there is someone who suit you better.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Emma ngạc nhiên nhìn Evanna, cô bé tóc vàng đã đứng dậy từ nãy giờ, nhìn cô với ánh mắt dửng dưng như mọi khi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Quikly, I don't usually believe in second chance you know!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nắm lấy bàn tay đang đưa ra chờ đợi, Emma thả mình vào chiếc Volkswagen Beetle đỏ nhỏ xíu, quà sinh nhật thứ 19 của Evanna, cô để mặc Eve chở mình đi. Nếu nói trên đời này có ai để Emma tin tưởng hoàn toàn vào quyết định của người đó thì đó chính là Evanna. Cô bé chỉ nhỏ hơn Emma một tuổi nhưng cô tin chắc khối óc đó nếu muốn có thể đánh bại cô trong mọi cuộc thi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- You should close your eyes for a while, rest girl. - Evanna bật radio, giọng nói vẫn ngân nga một vẻ bí ẩn như chính con người cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Okay... - Emma làm theo lời Eve, cô để cho cơ thể mình thư giãn, và khi thư giãn, tiếng nhạc từ radio chầm chậm chạm vào kí ức cô...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày đó là một ngày quan trọng, Harry Potter sẽ trao nụ hôn đầu của mình với Cho Chang, một người con gái xinh đẹp, tràn đầy sức sống và luôn mạnh mẽ nhất là sau cái ngày Cedric chết dưới tay Voldemort. Emma vẫn cứ nhớ mãi, ngày hôm đó, tim cô cứ mãi quặn thắt lại, chỉ nghĩ đến khung cảnh đó cũng đủ để khiến cô phải vịn vào thứ gì đó để đứng vững, lúc đó cô đã nghĩ là vì cô có tình cảm với Daniel "How silly I am" Emma khẽ cười, cô đã luôn tin rằng người mình thích chính là Daniel và đó là lí do khiến cho cô cảm thấy đau đớn khi hai người đó hôn nhau. Cho đến khi, lần đầu tiên trong suốt bao năm cùng làm việc trong một trường quay, ánh mắt cô bắt gặp đôi mắt đen láy ẩn đằng sau mái tóc đen dài và thẳng mượt như những sợi tơ óng ả phản chiếu lại ánh nắng lấp lánh, Emma đã do dự. Ngày qua ngày, tháng qua tháng, sự do dự đã trở thành một nỗi hoài nghi, một nỗi hoài nghi lớn đến nỗi cô đã lẩn trốn chính mình, lẩn trốn khỏi những cảm xúc mạnh mẽ của chính mình. Lẩn trốn trong sự bất an, hoài nghi, sợ hãi, bối rối...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- I have been loving you for a while... - Người con gái với mái tóc đen mượt như tơ ấy đang đứng trước mặt cô, nụ cười chân thật, ánh mắt chân thành sáng lấp lánh ẩn sau hàng lông mi dài, cong, quyến rũ và trước khi cô kịp nhận ra, Emma đã đặt nụ hôn đầu đời của mình lên đôi môi mềm mại, ngọt ngào như một chiếc kẹo bông gòn mà cô không nỡ rời xa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- ... wow. - Người con gái đó chỉ có thể thốt lên như vậy rồi trên cả sự mong chờ, cả hai trao cho nhau vô vàn những nụ hôn như để bù đắp lại những tháng ngày mong chờ, đơn phương thầm kín đã qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- I have always always been in love with you! - Cuối cùng, những lời mà cô đã nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ có thể nói ra, đã được người con gái kia đáp lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- I love you, Emma!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- I love you, Katie!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy thì tại sao? Cớ gì? Cô tự hỏi bản thân không biết bao nhiêu lần, tự lừa dối bản thân không biết bao nhiêu lần rằng đây sẽ là lần cuối, tự lừa dối bản thân rằng sẽ không làm cho người con gái đó phải đau đớn thêm nữa, tất cả, tất cả chỉ là sự dối trá của chính cô!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Emma? - Một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Kate... - giọng cô run rẩy, mở mắt ra, chiếc beetle đã ngưng lại từ khi nào, bên ngoài chính là khuôn viên nhà cô, cây sồi già được Katie tinh nghịch trang trí từng chùm châu Giáng Sinh từ hôm Noel đến giờ vẫn chưa chịu gỡ ra, chiếc cổng sắt cao ngang đầu người không khóa, và bên cạnh cô, khuôn mặt thân quen của Katie đang lo lắng nhìn cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Emma... you're sick! Why don't you tell me! - Katie lo lắng sờ lên khuôn mặt ửng hồng nóng hổi của Emma, cô đỡ Emma ra khỏi xe với sự giúp đỡ nho nhỏ của Evanna - thanks Eve, want to come in? - Katie hỏi cô bạn đồng nghiệp nhỏ của mình nhưng Evanna chỉ mỉm cười lắc đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Take care of her, she needs you.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- I'll... just so she could know, I always need her but it's just seem a little bit hard to let her knows. - Katie vịn chặt Emma, chào tạm biệt Evanna trước bế cô nàng bệnh nhân của mình vào nhà - hey, say hello to Bo for me.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Stay strong! - Và Eve lại lái chiếc xe con bọ nhỏ xíu của mình đi, để lại Katie cùng Emma.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Emma chưa bao giờ cảm thấy thoải mái, êm ái như lúc này, cô rúc mình vào cơ thể bên cạnh, cảm giác ấm áp, lâng lâng như lần đầu tiên cô ở bên Katie. Đến mùi nước hoa thoang thoảng xung quanh cũng là mùi hương ngọt ngào mà Katie vẫn thường dùng, nếu đây chỉ là một giấc mơ thì cô quả thực không muốn tỉnh dậy chút nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Umm... you're so soft... Kate - Cô lẩm bẩm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- And you are still hot like hell! - giọng Katie vang lên, cứ như cô đang ở cạnh Emma.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Uhm, I know, I'm always hot! - Cô vẫn tin rằng đây chỉ là một giấc mơ tuyệt vời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- OOH WOW!!! IT'S COLD!!! - Emma giật mình ngồi bật dậy, ai đó vừa đắp một túi nước đá lên mặt cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- And here I thought you're hot so you won't be afraid of those Icebag I give you for your own health!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô ngạc nhiên nhìn người con gái đang nằm cạnh cô, Katie! Vậy ra tất cả không phải là một giấc mơ, tất cả đều là thật!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Kate... - Emma đưa tay về phía người con gái kia, khuôn mặt mà cô hằng đêm mong mỏi, cô muốn được đặt lên đôi môi đó hàng nghìn nụ hôn, muốn được ôm vào vòng tay mình cơ thể mỏng manh kia, muốn được đắm mình trong hơi thở, âm thanh, giọng nói của người con gái trước mặt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Don't... - Katie bất ngờ quay đi, cô vẫn chưa sẵn sàng cho chuyện này, trái tim cô vẫn chưa thể lành, nó vẫn còn đau, rất đau. Cô vội đứng dậy, nhưng một cánh tay đã nắm chặt cô lại, kéo cô trở về với người đang ở trên giường, ôm chặt cô trong vòng tay cũng nhỏ bé, thậm chí có phần mỏng manh hơn cả cô, nhấn chìm cô vào một nụ hôn bất tận, xóa sạch lí trí, cảm xúc, kí ức của cô, chỉ còn duy nhất một thứ sót lại trong cơ thể cô, đó là niềm hạnh phúc. Hạnh phúc được ở trong vòng tay người mình yêu, hạnh phúc được chạm vào đôi môi đầy nhớ nhung, hạnh phúc được yêu người mình yêu và được người mình yêu yêu, tất cả, tất cả chẳng còn nghĩa lí gì nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Please stay with me, I love you... - Giọt nước mắt lăn dài, mãi đến sau này, cô vẫn không thể nào nhớ rõ, lúc đó, ai đã nói câu đó, Emma hay cô? Nhưng điều đó đã không còn quan trọng, chỉ cần có Emma mãi mãi ở bên cô, chỉ cần cô mãi mãi yêu thương người con gái ở bên cạnh mình, chỉ cần có vậy.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-3997007202253426358?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/3997007202253426358/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=3997007202253426358' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/3997007202253426358'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/3997007202253426358'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2011/09/short-story-no10.html' title='SHORT STORY NO.10'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-3687017629064933759</id><published>2011-09-20T22:30:00.000+07:00</published><updated>2011-09-24T22:32:55.915+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='original fiction'/><title type='text'>SHORT STORY NO.9</title><content type='html'>&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #c27ba0; font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;You know what? I love you!&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này, trông chị có đẹp không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nhướn mắt khỏi cuốn N.P để nhìn người phụ nữ đang đứng trước mặt mình, vụng về vuốt vuốt lại chiếc váy ngắn màu hoa tím nhí nhảnh, khuôn mặt được trang điểm nhẹ làm nổi bật làn da trắng hồng và đường nét mặn mà, hấp dẫn của một phụ nữ vừa qua tuổi 30.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chờ tí!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi leo khỏi giường, lục lọi trong chiếc tủ nữ trang của mình một sợi dây chuyền mặt đá xanh, như đôi mắt ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chị quay lưng lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mở chiếc khóa, vòng tay ra sau cổ chị, hương nước hoa phảng phất. Tôi thầm cảm ơn chị đã vấn cao tóc và chiếc cổ thanh mảnh của chị vừa ngay vòng tay của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Xong!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặt đá Sapphire nổi bật trên nền da trắng khiến cho đôi mắt xanh của chị như phát sáng. Tôi mỉm cười ưng ý rồi quay trở về với quyển sách đọc dở của mình, không buồn hỏi chị đêm nay đi đâu vì biết quá rõ đó là ai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chị đi với Nape.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngạc nhiên ngẩng lên nhìn chị, có khi nào chị lại báo cáo với tôi là mình sẽ đi với ai đâu. Tôi thoáng thấy chị cười, mỉm cười như hài lòng với sự ngạc nhiên của tôi. Vẫy tay chào tôi, chị ra khỏi phòng tôi khi chuông cửa vang lên, bỏ lại tôi một mình ngu ngốc với nụ cười và câu nói của chị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đi... vui vẻ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nói với chiếc cửa phòng vẫn chưa kịp đóng chặt sau gần mười lăm phút nằm yên như phỗng trên giường. Lắc đầu, đóng cuốn sách lại, biết thừa mình chả còn tâm trí đâu mà nuốt được thêm từ nào nữa, tôi vào bếp lục tủ lạnh, chả có gì ngoài Pierre. 'Cũng tốt', tôi tự nghĩ, và mặc dù chả mấy khi uống rượu nhưng ít nhất nếu tôi không say xỉn thì tôi sẽ vẫn còn làm chủ được hành động và lời nói của bản thân. Bật tivi lên, nặn chanh vào chiếc cốc to mà ngày trước tôi vẫn hay dùng để uống bia, đổ đầy bằng một chai rưỡi Pierre, ngồi phịch xuống chiếc sofa đặt giữa phòng khách, StarWorld đang chiếu lại Grey's Anatomy từ season 5 đến 8. Nếu Banana đã không thể giúp tôi ngủ được đêm nay thì đành phải nhờ đến nụ cười siêu phép thuật của bác sĩ Robbins thôi. Tôi mỉm cười và nhấc remote lên chọn kênh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;+++&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này! Dậy! Sao em lại nằm đây ngủ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi mơ màng ngồi bật dậy, xoay mặt khắp nơi để tìm chiếc đồng hồ của mình, sáng rồi ư? Trễ giờ làm rồi sao? Đang lo lắng và chưa tỉnh táo thì hai bàn tay ấm áp liền áp lên hai má tôi, giữ lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Yên nào! Trời chưa sáng, mà thực ra là mới mười một giờ rưỡi đêm, vẫn chưa qua ngày mới, và ngày mai là chủ nhật cho nên em vẫn chưa phải đi làm! Còn bây giờ thì nhấc mông dậy và đi vào phòng ngủ đi nào!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Uhmmm..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi ậm ừ không ra tiếng, vẫn chưa tỉnh hẳn nhưng đã nhận ra bầu trời tối thui bên ngoài cửa sổ, tivi đã tắt từ khi nào và khuôn mặt chị chỉ cách khuôn mặt tôi chưa quá hai centimet.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chị toàn mùi rượu!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nhăn mặt, gỡ tay chị ra khỏi mặt mình, với tay sang chiếc bàn trước mặt lấy chiếc cốc Pierre đưa chị, chanh và nước suối có gas. Nhưng chị chỉ gạc tôi sang một bên khiến tôi khó khắn lắm mới giữ cho nước không bị hất xuống chiếc thảm đắt tiền trải bên dưới. Cẩn thận đặt chiếc cốc xuống bàn để không phải hối tiếc với bất cứ hậu quả gì sau đó, tôi nắm lấy vai chị, đẩy cái cơ thể nặng hơn tôi chừng hai ba kí lô kia ngồi xuống cạnh mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Uống nước chanh giải rượu đi rồi đi ngủ, em không thích người chị toàn mùi rượu như vậy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đứng dậy toan đi về phòng mình thì chị nắm lấy tay tôi kéo lại khiến cơ thể mất đà ngã vào lòng chị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chị làm gì vậy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ thì tôi đã tỉnh táo hẳn, vội vã ngồi dậy nhưng chỉ được một nửa thì chị lại đè tôi trở ngược xuống sofa và chính thức leo lên người tôi ngồi khiến tôi hoàn toàn không thể ngồi dậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Leo xuống!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nhìn chị bằng ánh mắt đe dọa và ra lệnh nhưng có vẻ đối với một người đang say thì làm vậy cũng chỉ phí sức vì tôi thấy, một cách khó hiểu, chị đang cười với tôi, một nụ cười lả lơi mà chưa bao giờ tôi nhìn thấy chị cười với bất cứ ai trước mặt tôi. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sóng lưng tôi khi nụ cười của chị vang lên, một cơn ớn lạnh dễ chịu. Tôi khẽ rùng mình khi đôi tay chị nắm lấy hai cổ tay mình và giữ chặt lên thành ghế trong khi khuôn mặt ngày một áp sát lấy khuôn mặt tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chị... Jess...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hơi thở đầy mùi rượu liên tục phả ra khắp mặt khiến tôi nửa khó chịu, nửa như muốn chìm đắm vào cái hơi men nóng bỏng tỏa ra từ đôi môi đỏ mọng đang mấp máy gần kề ngay trước mặt mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tại sao em không bao giờ hỏi chị?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cái gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu hỏi của chị đã đánh gục sự đề phòng nãy giờ của tôi, giờ thì tôi hoàn toàn không hiểu chị muốn nói cái gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chị hỏi là tại sao em không bao giờ hỏi chị là mỗi đêm, chị hẹn hò với ai?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi bắt đầu cảm thấy có chút bất an với câu hỏi của chị, chị muốn gì? Tại sao bỗng dưng lại hỏi tôi chuyện này, nó có liên quan gì tới thái độ của chị lúc chuẩn bị ra khỏi nhà khi nãy không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tại sao bỗng dưng lại hỏi em?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Trả lời chị đi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Suỵt!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nhăn mặt, tiếng chị vang vọng khắp căn nhà vào buổi khuya và thứ cuối cùng tôi muốn gặp vào lúc này là hàng xóm đến gõ cửa nhà mình. Chị cười, có vẻ hả hê khi làm tôi hoảng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy thì trả lời chị đi, bé con!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ thì tôi bắt đầu nghi ngờ là chị thật ra đang giả vờ say, hoặc là say đến mức hết còn làm chủ được bản thân nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thôi nào, khuya rồi, em buồn ngủ, cho em đi ngủ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cố vùng vẫy nhưng không thể thoát được, đôi tay chị nắm chặt cổ tay tôi quyết không buông tha. Tôi gào lên trong cổ họng, tự hỏi không biết sức lực mình đã biến đi đằng nào khi giờ đây tôi cần nó nhất thì nó lại không xuất hiện. Chị chỉ nhìn tôi chờ đợi, đôi mắt xanh nhìn thẳng vào mắt tôi, làm mê hoặc ý chí kháng cự của tôi trong phút chốc. Nhìn sâu vào đôi mắt ấy lúc này, tôi chợt nhận ra, mình không thể tiếp tục lừa dối tình cảm của bản thân được nữa. Và chợt tôi nhận ra, câu trả lời vốn vẫn luôn ở đó, ngay trong từng khoảnh khắc ở bên chị, tôi đã luôn muốn nói cho chị biết câu trả lời của tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chị biết không? Vì em yêu chị!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nắm lấy đôi tay đó, luồn tay ra sau gáy, nhẹ nhàng kéo chị về phía mình và đặt lên đôi môi mềm mại đó nụ hôn đầu tiên của tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chị cũng yêu em!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nhoẻn miệng cười, mùi rượu đã bay mất từ khi nào, chỉ còn phảng phất xung quanh hương nước hoa quen thuộc tỏa ra từ cơ thể ấm áp bên dưới.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-3687017629064933759?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/3687017629064933759/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=3687017629064933759' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/3687017629064933759'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/3687017629064933759'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2011/09/short-story-no9.html' title='SHORT STORY NO.9'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-6302009684817413052</id><published>2011-08-08T02:04:00.001+07:00</published><updated>2011-08-08T02:04:59.570+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='original fiction'/><title type='text'>SHORT STORY NO.7</title><content type='html'>&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #e69138; font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif; font-size: large;"&gt;Hạ.....&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thả bộ trên con đường nắng, hôm nay là một ngày nắng, rất nắng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những tán cây không đủ dài để phủ lên chiếc bóng trải dài dưới mặt đường, và tôi nhìn từng chiếc xe chạy ngang, 1 chiếc, 2 chiếc, 3 chiếc, cán ngang đầu mình, cán ngang chiếc bóng của đầu mình, tôi tưởng tượng, nếu có mối liên hệ nào giữa chiếc bóng với thân thể, một mối liên hệ cảm giác, có lẽ giờ này tôi chả còn đứng bên vệ đường mà ngắm bóng mình bị cán qua cán lại cả chục lần như thế. Tôi lững thững bước đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tóc tôi cứ bay bay, tôi cho nó mặc sức bay, có bay đi đâu cũng chả rời khỏi đầu tôi nên, tóc à! Mày cứ bay vô tư.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nắng vẫn nhỏ giọt xuống vai tôi ngày càng nhiều, làm tôi nhớ tới trò chơi Plants VS Zombies ở nhà, tự hỏi nếu mình lượm nắng, liệu sẽ có ai cho tôi đổi lấy vài cái cây mang theo bên người làm vũ khí phòng thân với Zombie không nhỉ? Tôi hy vọng là có, tôi tự thấy mình ngớ ngẩn, tôi tự cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng, tay tôi đã giơ ra hứng lấy nắng từ bao giờ, nhiều nắng quá, hai bàn tôi xòe ra, vài giọt nắng tuột khỏi kẽ tay, tan vào đất, làm đất nâu nâu biến thành vàng vàng, tôi thích thú cười khúc khích, thả hết cả hai bàn tay, cả mảng đất đều hóa vàng, một màu vàng rực rỡ ấm áp, tôi thích màu vàng ấm áp của nắng, tôi thích nắng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đôi mắt tôi nheo lại, hàng lông mi dài như chiếc mành cửa cản lại cái ánh sáng chói lọi đang lân la đến gõ cửa con ngươi, chớp chớp mắt, nắng len qua bờ mi, để lại những điểm sáng nhấp nháy bên dưới đáy mắt, nhấp nháy như những ngôi sao trên bầu trời đêm của mùa hè đang lượn lờ trôi đến mỗi khi chiều về, tôi thích nắng chiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bàn chân vẫn cứ thong thả bước đi trên vỉa hè xanh, lớp cỏ mượt la liếm mép chân còn say màu nắng sau lần đi biển vừa rồi, ướt át nước, xa xa là chiếc xe bồn chở nước của công viên cây xanh, từng tia nước bắn ra lấp lánh dưới nắng, tôi thích nhìn nước li ti sáng chói lên trong nắng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi ngước lên cao, mây trời vời vợi, tôi thấy đủ cả từ cá ngừ đại dương đến tôm tép đến rồng phượng, trí tưởng tượng lại mặc sức tha hồ bay theo những chùm mây muôn hình, muôn màu...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hít một hơi thật sâu, căng tràn buồng phổi hương nắng hạ, tôi yêu hạ của tôi quá.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-6302009684817413052?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/6302009684817413052/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=6302009684817413052' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/6302009684817413052'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/6302009684817413052'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2011/08/short-story-no7.html' title='SHORT STORY NO.7'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-3697619803052644333</id><published>2011-07-17T21:40:00.001+07:00</published><updated>2011-07-27T01:02:58.801+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='original fiction'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='fiction'/><title type='text'>SHORT STORY NO.1</title><content type='html'>&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;Title: The ONLY&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;Original Fiction&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;Type: YAOI&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;Rate: M&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;Sự tham lam của con người là bất tận, nó cũng thế, vì nó cũng chỉ đơn giản là một con người. Sống trong một cuộc sống trải dài không có điểm dừng này, nó cũng chỉ là một hạt cát. Con người cũng chỉ là một hạt cát, những hạt cát trong sa mạc mênh mông, chen chúc, chật chội nhưng ai cũng hài lòng. Thứ sinh vật yếu đuối phải sống nương nhờ vào nhau, vây bọc lấy nhau để tạo ra một lớp bảo vệ cho chính mình. Nó không muốn như vậy, nó chỉ muốn thoát khỏi cái cộng đồng yếu đuối kia, nó muốn trở thành một giống loài mạnh mẽ, nó muốn là độc nhất.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;Gã nhìn thấy nó, và gã biết nó cũng giống gã, gã đã cười. Nó và gã, hai cá thể riêng biệt có cùng lý tưởng, trở thành những kẻ độc nhất. Gã đã chỉ tay lên bầu trời, nó chỉ thấy những đụn mây vụn vặt bám víu vào nhau.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;“Khi nào mày tách được chúng nó ra thì mày sẽ là độc nhất”&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;“Thế còn anh?”&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;Gã chỉ nhìn nó và cười, gã có những suy nghĩ kì lạ nhưng những suy nghĩ đó lại khiến nó cảm thấy thật lôi cuốn. Và chẳng biết tự khi nào, nó đã trở thành cộng đồng của gã, cộng đồng của những kẻ độc nhất, cộng đồng của nó và gã. Gã luôn luôn lôi cuốn, không chỉ với nó mà cả những kẻ xa lạ, vài ba kẻ... đã trở thành kẻ đồng hành của gã và nó nhưng dĩ nhiên, cái cộng đồng kia thì chỉ có mỗi nó và gã thôi, độc nhất nó và gã thôi.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;Gã không thường ở bên nó như ngày trước, những kẻ đồng hành kia đã thay thế nó dần, ngày qua ngày, tháng qua tháng. Nó không thích thế nhưng gã và nó vẫn là hai kẻ duy nhất trong cái cộng đồng độc nhất kia, nó không lo lắng.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;“Tao sẽ đi về phương Nam”&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;“Không phải anh nói rằng phương Bắc mới dành cho những người độc nhất sao?”&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;“Nhưng ở phương Nam, cơ hội làm giàu nhiều hơn, vả lại tao sẽ hợp tác với những người anh em kia, bọn tao sẽ bán cần sa và thuốc phiện, thứ đó làm giàu nhanh lắm nhưng cũng nguy hiểm cực kì, nhà vua cấm mà, nhưng mấy tay quan lớn lại thích chúng, có thứ đó vào thì không cần gái và cờ bạc, thế là giữ được hình ảnh trong sạch của mình trong mắt bọn thường dân.”&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;“Nhưng... chẳng phải anh đã hứa sẽ đi theo em về phương Bắc sao?”&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;“À... cái đó thì, tao rất tiếc phải nói với mày, tao nói dối đấy! Cái gì mà độc nhất cơ chứ, ừ thì tao cũng từng giống mày nhưng suy cho cùng cũng chỉ là con nít hôi muốn nổi loạn thôi. Mày nên về nhà đi, rồi tao cũng đi luôn, tao không rảnh để chăm sóc mày nữa đâu.”&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;Nó nghe lỗ tai mình lùng bùng kì lạ, nói dối, nói dối, gã không thể bỏ rơi nó, không thể nào. Nhưng nó vẫn cứ đi theo gã, đến phương Nam nóng bỏng đầy cát, đầy những cạm bẫy. Nó đi theo gã như một cục nam châm đi theo thanh sắt. Và chỉ một lần duy nhất và cũng là cuối cùng, gã quay lại nhìn nó, ai đó đã đánh nó bất tỉnh.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;“Thưa ngài, đây là thượng phẩm, chúng tôi xin biếu ngài để bày tỏ tấm lòng quý mến hết mực cũng như sự trung thành tuyệt đối.”&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;Giọng nói của gã lờ mờ đánh thức tâm trí nó, nhưng cơ thể nó bất động. Ai đó đã trói chặt nó, bịt kín đôi mắt nó. Nó cố thét lên trong cơn nửa tỉnh nửa mê. Và đáp lại lời nó chỉ là những giọng cười khả ố của một tên đàn ông.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;“Hà hà hà... con mồi của ta đã tỉnh rồi sao? Vừa đúng lúc bắt đầu vào tiệc của ta.”&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;Và trước khi nó có thể hiểu được mọi chuyện, nó thấy cơ thể mình như bị xé đôi, đau thấu óc.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;“Hồ... hồ... Tên chó Niga quả là xịn, tìm đâu ra một thằng nhóc [...] thế này... Ha ha ha...”&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;Là gã? Là gã sao? Gã đã bán nó cho kẻ đang hành hạ nó sao? Cơn đau và cơn giận như bùng nổ cùng một lúc với tiếng thét vang vọng khắp căn hầm của tòa lâu đài riêng của nhà vua.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;Nó không thể là kẻ độc nhất, gã cũng không thể là kẻ độc nhất, nó chỉ là đơn giản, một hạt bụi trong cái sa mạc đầy cát kia, một hạt bụi để rồi chỉ một cơn gió sẽ cuốn phăng nó vĩnh viễn khỏi cuộc sống dài vô hạn này. Không có kẻ độc nhất trên đời này, chỉ có những kẻ lợi dụng kẻ khác để nâng mình lên cao hơn thôi và những kẻ như thế, có rất nhiều.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'trebuchet ms', 'lucida grande', 'lucida sans unicode', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px;"&gt;(The End)&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-3697619803052644333?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/3697619803052644333/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=3697619803052644333' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/3697619803052644333'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/3697619803052644333'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2011/07/short-story-no1.html' title='SHORT STORY NO.1'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-2492530924894104121</id><published>2011-07-10T02:34:00.000+07:00</published><updated>2011-07-10T02:34:47.182+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='femslash'/><title type='text'>Morning After Dark - chapter 1 - We met!</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;And in the night where the moon fades away into those sky,&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;we shall meet again.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Cánh rừng càng gần tòa lâu đài càng thưa dần. Ánh trăng khuyết mờ nhạt như đồng lõa với tên trộm trẻ tuổi liều lĩnh, gã ngừng lại bên bờ tường phủ rêu, hít ngửi trong không khí một mùi hương, bàn tay nắm chặt cán dao găm, đôi mắt gã thoáng hằn lên một màu đỏ của máu rồi biến mất. Gã đu người qua bức tường nhẹ nhàng, uyển chuyển như một con mèo đen âm thầm đột nhập trong bóng tối.&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tòa lâu đài vẫn như gã nhìn thấy từ xa nhưng... một âm thanh lạ vang lên từ sau lưng gã. Gã quay phắt lại, cây dao găm màu huyết dụ lăm lăm trong tay nhưng không ai cả. Gã quan sát mọi thứ xung quanh mình, cố gắng tìm những chuyển động nhỏ nhất, một sự im lặng chết chóc bao trùm lấy bầu không khí. Gã cẩn thận nắm chặt vũ khí của mình, tiếp tục tiến về phía cổng lâu đài, đêm nay gã phải đoạt được thứ đó. Cánh cổng gỗ khổng lồ dẫn lối vào bên trong tòa lâu đài được đóng chặt và như có ma thuật bao bọc, gã không làm cách nào mở được nó. Mặc dù là một tên trộm nhưng ở một mặt nào đó, gã thấy mình nên làm nghề kiếm sĩ hay đi đầu quân cho lực lượng hiệp sĩ của nhà vua vì gã thấy mình chưa bao giờ thích trò lén lén lút lút này cả, nó thật hao tế bào vỏ não. Bỏ cái kế hoạch đường hoàng đi vào tòa lâu đài bỏ hoang này bằng cổng chính, gã biết rất nhiều cách để đi vào một tòa lâu đài, nhất là những tòa lâu đài cổ. Gã lại lướt nhẹ dọc bờ tường bên trái lâu đài và mặc dù ánh trăng mờ ảo luôn tiếp bước giúp gã nhưng gã vẫn cẩn thận không bao giờ bước ra khỏi những vùng có bóng râm, kể cả khi đó là bóng râm của buổi khuya. Và cái lí do chính yếu nhất chính là gã không thể để cho ánh trăng soi trúng cơ thể, nhất là vào những đêm trăng khuyết 3/4 như đêm nay...&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Từ xa xa phía những ngọn đồi, bầy sói rừng hú lên những tiếng hú thê lương như đang bị hành hạ, có thứ gì đó đang sống dậy trong khu rừng, nếu lắng tai, có thể nghe thấy rõ ràng âm thanh của những con thú rừng đang hoảng loạn, chúng không thể chạy trốn nhưng chúng sợ hãi nép sâu hơn vào hang ổ của mình. Quanh vầng trăng khuyết đêm nay, một quầng sáng đỏ mờ ảo lờ đờ bao phủ ánh trăng.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đêm nay,&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Người thợ săn sẽ đến,&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Từ ánh trăng hủy diệt.&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gã đu người qua một chiếc cửa sổ vỡ toang ở tầng hai của tòa lâu đài. Đó là một căn phòng ngủ lớn với một chiếc giường gỗ tròn đặt giữa phòng. Nhìn vào lớp mạng nhện dày đặc giăng phủ khắp căn phòng, gã đoán tòa lâu đài phải bị bỏ hoang ít nhất hơn 10 năm, và những tòa lâu đài bị bỏ hoang nằm ẩn sâu trong những khu rừng sâu như thế này thường là những nơi trú thân lý tưởng cho lũ quái vật đang bị truy lùng ở thế giới bên ngoài. Thật đúng ý, đôi mắt gã ánh lên một tia nhìn độc ác trong khoảnh khắc.&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cùng với lưỡi dao bạc&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chàng đâm vào tim người thiếu nữ&lt;br /&gt;Dòng máu trinh nguyên hòa vào nước mắt&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gã nhìn quanh, đây chắc chắn là phòng của một tiểu thư, tất cả họa tiết đều mang một nét dịu dàng, nhẹ nhàng và... hồng. Gã vội vã quay người lại, cả cái ổ nhện khi nãy trong tích tắc đã hóa thành một căn phòng lộng lẫy, đến nỗi gã nghĩ các cô công chúa trong hoàng cung còn phải ghen tị rất rất nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cánh hồng cuối cùng&lt;br /&gt;Lưỡi dao cuộn chảy&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Và người thợ săn gục ngã&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Trong đêm tối tịch mịch&lt;br /&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp;Đôi mắt người thiếu nữ đẫm lệ&lt;br /&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp;Đôi bàn tay run rẩy&lt;br /&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp;Nàng đã thức tỉnh&lt;br /&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp;Với lưỡi dao màu huyết dụ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ngươi là ai? - Gã cẩn thận nhìn về phía người phụ nữ vừa kết thúc vần thơ cuối cùng, vần thơ của lưỡi dao màu huyết dụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người phụ nữ chỉ cất tiếng cười thánh thót của mình, khuôn mặt ẩn sau bóng tối của căn phòng giờ đây đã thay đổi dưới một thứ ma thuật mà gã biết chắc nó đến từ người phụ nữ này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ngươi biết đấy, kẻ đi săn kia, chĩa vũ khí của mình vào chủ nhà là một hành động vô cùng bất lịch sự! - Giọng nói của người phụ nữ ngân nga trong cơn gió khiến gã không thể đoán được bất cứ điều gì từ cô ta, nhưng có một điều gã chắc chắn lần nữa đó là cô ta không phải quái vật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ngươi là con người! - Gã vẫn lạnh lùng nói, không hề có ý thể hiện một tí nào cái phép lịch sự mà người phụ nữ đó vừa nhã nhặn nhắc nhở. - Và nơi này không dành cho con người!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ồ, ngươi khiến ta tò mò rồi đấy! Nói ta nghe nào thợ săn trẻ, thế ngươi tin rằng nơi này dành cho kẻ như ngươi sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Luồng gió mạnh thổi vào từ hai bên khiến gã vội lùi lại, từ trong màn sương khói, sừng sững hiện lên hai bóng người to lớn. Gã lui lại thủ thế, đôi mắt lóe lên ánh đỏ hoang dại, đây chính là thứ gã mong chờ, những con quái vật của lâu đài, Golamic, một lần nữa, ánh đỏ lóe lên, từ mắt gã và từ lưỡi dao trong tay. Hai con Golamic lao vào gã như hai cơn lốc xoáy bất kể cơ thể bằng đá nặng trịch nhưng chúng chỉ vừa đến được tầm với xa nhất của lưỡi dao trong tay gã, cả hai khối đá liền bất thình lình đổ sụp xuống đất. Một làn khói mờ vẫn còn đó, bao phủ lưỡi dao trước khi tan biến hoàn toàn, gã đã vô hiệu hóa hai con Golamic này như cái cách một tay thợ máy vặn một con ốc vít, nhẹ nhàng, nhanh chóng, chuẩn xác. Từ thân thể hai con Golamic bây giờ đã là hai khối đã to vô dụng, những luồng khí đỏ bay ra, chúng tụ tập quanh lưỡi dao của gã, và tan biến vào nó như nước thấm vào mút, gã sử dụng ma lực của những con quái vật để làm tăng sức mạnh lưỡi dao của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bộp bộp bộp&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ phía người phụ nữ, tiếng vỗ tay vang lên, đôi chân vắt chéo lên nhau giờ đã hạ xuống, chiếc váy đen ôm sát người vén sang một bên khi nãy giờ đã rũ thẳng xuống đất, người phụ nữ đó đứng dậy và đi về phía gã, cô ta đã tìm thấy gã!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đứng yên đó! - Gã đưa lưỡi dao về phía người phụ nữ đầy đe dọa. - Cho dù cô là con người thì ta vẫn có thể ra tay với cô!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng lưỡi dao bén ngót vừa hạ thủ hai con quái vật khổng lồ cùng lời đe dọa có vẻ không đủ sức giữ chân người phụ nữ đó lại. Chiếc đuôi váy kéo lê trên sàn gạch đang bị màu thời gian dần tước đoạt đi vẻ kiêu sa lộng lẫy, cả căn phòng đang trở lại hình hài thật của nó, những vết ố, những ô cửa sổ vỡ toang, bức tường loang lổ những màng vải giăng ngang dọc, ẩn hiện những chiếc mạng nhện to, dày và đen đúa, từng lớp bụi đọng lại trên mọi bề mặt cứ như ai đó đang vốc từng nắm cát bụi thả lên cả căn phòng, từng bước chân của người phụ nữ tiến về phía gã, gã thấy ma thuật đang được giải trừ trong mắt. Và khi người phụ nữ đó đã đứng ngay trước lưỡi dao thì gã chỉ còn thấy duy nhất một màu xám cũ kĩ của một tòa lâu đài đang bị bào mòn theo dòng thời gian khắc nghiệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nói! Ngươi là ai?! - Gã ra lệnh, lưỡi dao cứng rắn được quấn chặt trong năm ngón tay dài thanh mảnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ngươi đã quên ta rồi sao? - Vành nón hất tung ra sau, bờ tóc đen quấn cao để lộ ra chiếc cổ trắng ngần như tuyết. - Soshy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gã mở to mắt kinh ngạc, sững sờ nhìn người thiếu nữ đứng trước mặt mình, khuôn mặt đó, bờ môi đó, ánh mắt đó, làm sao gã có thể quên được, lưỡi dao rơi xuống đất, cánh tay rã rời bất lực, bàn tay trái run run cởi bỏ chiếc mặt nạ, đôi mắt ngấn đầy nước, gã không tin vào mắt mình nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nelly... là chị sao Nelly...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;And in the night where the moon fades away into those sky,&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;I have met you, again.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-2492530924894104121?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/2492530924894104121/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=2492530924894104121' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/2492530924894104121'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/2492530924894104121'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2011/07/morning-after-dark-chapter-1-we-met.html' title='Morning After Dark - chapter 1 - We met!'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-1864788307623334437</id><published>2011-06-19T02:12:00.000+07:00</published><updated>2011-06-19T02:12:23.657+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='original fiction'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='fiction'/><title type='text'>SHORT STORY NO.6</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;SHORT STORY NO.6&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: large;"&gt;The day I dreamed of you&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Author: &lt;span class="Apple-style-span" style="color: #ffcc99;"&gt;Tinnygy Fong&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Rate: &lt;span class="Apple-style-span" style="color: #ffcc99;"&gt;M&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thể loại: &lt;span class="Apple-style-span" style="color: #ffcc99;"&gt;Femslash, Angst&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Note: Tất cả mọi thứ đều thuộc về tôi, trừ những nhãn hiệu :)) (à ko, một số nhãn hiệu nếu bạn search google vẫn ko có thì nó là của tôi đấy =)))&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://farm4.static.flickr.com/3063/5710215137_5ed30d1789.jpg" style="cursor: hand; cursor: pointer; display: block; height: 399px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 500px;" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trời mưa, rả rích cả ngày, nó cầm điện thoại trên tay, mẩu tin nhắn khiến nó lưỡng lự. Nhìn ra khung cửa sổ trắng xóa ko thể thấy được cái cửa sổ đối diện, nó thở hắt ra, khoác chiếc áo jean lên người, móc bóp lấy 200k ra bỏ túi cho bớt lạnh. Chiếc cửa sắt đóng lại phía sau lưng, 1 bóng người lẽo đẽo cầm dù đi trong mưa, tiếng mưa nghe lớn dần rồi lại nhỏ dần, nhỏ dần sau từng bước chân, chỉ có gió không ngớt thổi đến từ phía sau như muốn cuốn phăng con người rồ dại cả gan bước ra khỏi nhà trong cái tiết trời bão bùng của tháng 8. Mùa hè sắp kết thúc rồi...&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: silver; font-size: x-small;"&gt;The day I see you again&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Tới rồi à!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Không một câu hỏi thăm, không một câu chào, chỉ có một câu nghe vào muốn đi về cho rồi nhưng nó vẫn cứ ngoan ngoãn thả mình xuống chiếc ghế đối diện. Rút từ trong túi ra gói thuốc BlackStaz vất lên bàn, nó rút một điếu thuốc đen lòm ra đưa lên miệng, châm lửa. Khói thuốc phả ra cứ thế vòng vèo uốn éo về phía người đối diện, vuốt ve lấy khuôn mặt trắng bệnh vì hơi lạnh của chiếc máy lạnh to đùng ngay sau lưng và cái nhiệt độ không thể thấp hơn của thời tiết bên ngoài.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Hút chứ?&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nó lơ đễnh mời thuốc dù biết rõ cô nàng đang ngồi đối diện mình trước giờ chẳng bao giờ đụng vào một điếu thuốc. Nhưng trái với suy nghĩ của nó, cô ta đứng dậy đi hẳn về phía nó và rút điếu thuốc cháy dở trên môi nó ra để rồi buông mình xuống cạnh nó và chậm rãi hút, những vòng khói lại len lỏi khắp nơi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Tôi đã chờ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Sao cơ? - Nó ngạc nhiên nhìn cô ta, ánh mắt có phần dịu lại so với khi vừa bước vào.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Tôi đã chờ cậu ấy, suốt 3 năm, chết tiệt! Là 3 năm đấy!!! - Cô ta gào lên nhưng cái âm thanh khe khẽ vang lên từ dưới cuống họng như đang rên rĩ của cô chỉ khiến nó nhớ tới chiếc dĩa phim hentai vừa xem tối qua.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nó nuốt nước bọt khan, rút một điếu khác trong bao ra châm lửa và hút, để giữ cho bản thân tỉnh táo thì cái chỉ tiêu 1 điếu 2 ngày trong thời gian cai thuốc này xem như bị lẳng cả vào sọt rồi!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- An nghĩ xem, tôi đã chờ cậu ấy, ròng rã 3 năm, chờ trong nỗi cô đơn, thiếu vắng, lạnh lẽo, vậy mà... vậy mà vừa về đây, thứ đầu tiên cậu ấy tặng tôi là một lời chia tay qua tin nhắn, nhanh - gọn - chính xác như cách cậu ta làm việc vậy, tôi hỏi mãi chỉ nhận được một câu "Anh không phải người yêu em"! Tôi...&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Không phải nó là người tàn nhẫn, nó cũng tuyệt đối không phải kẻ vô tâm vô tính, chỉ đơn giản là khi đó, nó đã cảm thấy nhẹ nhõm và có chút vui mừng khi biết anh ấy đã chia tay cô. Nó đã nghĩ dù trong lúc này, cô sẽ đau khổ cùng cực nhưng cô sẽ quên anh thôi, và nó chỉ muốn được ở bên cô như ngày nào.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nó khẽ ôm cô vào lòng, vuốt dọc tấm lưng đang run lên vì những tiếng nấc cố nén, hôn nhẹ lên mái tóc dài thơm mùi dầu gội của cô, bất chợt nó thấy rùng mình, như một tia điện được phóng ra một cách cố ý từ cô, chạy dọc sống lưng nó, đến điểm cụt của cột sống và lan dần xuống hai bên đùi trong, một cảm giác râm ran khó tả đang hành hạ thân nhiệt của nó. Nó lúc này như chiếc nhiệt kế hư, không tài nào điều khiển được chiếc vạch thủy ngân, khuôn mặt nó ửng hồng, mồ hôi túa ra từ sau gáy và trước trán, đôi môi đỏ lên, mấp máy không thành tiếng.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Tôi giờ không còn muốn đi về căn nhà đó nữa... Có thể để tôi ở nhà An vài ngày được không? Đến khi tôi có đủ sức để chống chọi lại với chuyện này một mình, hãy cho tôi dựa vào một lúc được không?&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Và chiếc dù bảy màu khi nãy giờ đã có hai kẻ chung bước bên dưới. Một nhịp chân, hai bước đi, nước bắn lên nhiều hơn và gió không còn lạnh nữa...&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;~~~~~~&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- An! Dậy đi! Đã 6 giờ rưỡi rồi! Dậy đi con thỏ lười biếng kia!!!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cô hất tung chăn nó lên, nắm hai tay nó lôi dậy mặc cho nó phản đối quyết liệt bằng cách nằm trở xuống ngủ tiếp.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Thôi nào cái con bé này, không dậy là chị cho khỏi ăn sáng luôn nhé!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nó he hé mắt nhìn cô, cô đứng chống nạnh nhìn nó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Ăn sáng???&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cô cuối xuống sát rạt mặt nó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Ăn sáng!!!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Và cô bỏ ra khỏi phòng, để lại nó với khuôn mặt ngẩng ngơ, hương lài lưu lại trong gió lâu hơn nó vẫn nhớ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: silver; font-size: x-small;"&gt;The days we live together&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nó gắp miếng trứng chiên hành cho vào miệng, hương vị như tan ra, thấm vào đầu lưỡi còn đang mơ màng với buổi sáng khiến chúng tỉnh hẳn. Nó nhìn cô như không thể tin được.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Sao vậy? Dở lắm à?&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cô lo lắng khiến nó bật cười. Cô vẫn vậy, chẳng thay đổi gì cả, và nó thích nhìn đôi lông mày khẽ nhíu lại kia, đôi môi nhỏ hơi chu chu ra vẻ hờn dỗi, chiếc mũi nhỏ vẫn hay hỉnh lên mỗi khi giận ai đó hay tự đắc chuyện gì đó. Nó nhớ cô.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Em vẫn nhớ...&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cô nhìn nó, chờ đợi, nhưng nó chỉ mỉm cười rồi lại tiếp tục bữa sáng của mình. Còn cô cũng quay về với cốc sữa cam của mình, tự cười một mình. Rồi cả hai lại nhìn nhau, bất chợt cả cô và nó cùng phá lên cười. Buổi sáng đầu tiên của cuộc sống mà nó vẫn luôn mong nhớ, cô đã mang về, dù chỉ là tạm thời, dù chỉ là một vài ngày ngắn ngủi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;...&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Này, chị đang xem mà!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cô giật lấy chiếc remote trên tay nó, chỉnh lại kênh phim Hàn Quốc mùi mẫn sướt mướt. Nó đảo mắt, chưa bao giờ từ ngày lắp truyền hình cáp nó chạm vào cái kênh phim Hàn dù chỉ một lần. Giật lại chiếc remote, nó tìm kênh HBO, giờ này đang có phim hành động hay!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- A~ phim của chị!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nó lại giật chiếc remote!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Phim của chị!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Remote của nó!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Phim của chị!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Remote của nó!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chiếc remote tội nghiệp bị giằng xé dữ dội giữa hai con người chẳng ai chịu nhường ai cuối cùng rớt cái độp xuống đất, bể đôi, màn hình ti-vi chuyển sang kênh Disney channel. Thế là trên tường có hai cái bóng chụm đầu vào coi phim hoạt hình, dưới đất có một chiếc remote tội nghiệp bị bể nằm lăn lóc.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;...&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Nhanh lên!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cô réo nó lần thứ 5, còn nó chỉ càu nhàu trong cổ họng khi phải vừa mang vớ da vừa tô lại son môi khi nãy mặc áo lỡ tay bôi mất, may mà không dính vào áo.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đây là bữa tiệc sinh nhật của chị Yến, bạn thân của cô và cũng là chị họ của nó, chở cô trên chiếc Vespa của mình, nó lại thấy như những ngày trước khi cô vẫn còn ở bên nó mỗi ngày, cảm giác đó khiến nó cảm thấy ấm áp, cảm giác đó khiến nó không còn cô đơn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Vân! An!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Yến chào cô và nó, hơi ngạc nhiên khi cả hai cùng xuất hiện nhưng cả nó và cô chỉ cười, Yến biết cô và nó ngày trước sống chung nhưng Yến cũng biết cô đã rời xa nó để ở bên anh.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tiệc tàn, những trò vui cũng tàn, đầu óc quay cuồng sau những điệu nhạc dồn dập giờ đang xả lũ trong WC, hàng chục cái đầu! Yến kéo cô qua một góc nói chuyện, nó đi ra ban công hóng gió. Thật không khác gì ngày xưa.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- An không vào trong ngồi nói chuyện với mọi người à?&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Cô ra đây làm gì!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nó không cần quay lại để biết ai đang nói chuyện với mình, giọng nói là thứ nó chưa bao giờ quên, nhất là giọng nói của những người từng để lại những ấn tượng sâu đậm trong nó, cả tốt và.. cả xấu!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- An này sao lại lạnh lùng thế.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nó nhìn sang bên, một cô nàng kiêu sa, đẹp như bất cứ đóa hồng cao quý nào nhưng cũng như bao đóa hồng ngạo nghễ đó, chúng luôn có gai. Nó cười khẩy, bây giờ cho dù hồng có tự bức hết gai của mình thì tì vết vẫn mãi còn đó, không bao giờ mất đi, dấu vết của những chiếc gai tầm đầy thuốc độc. Bất ngờ đóa hồng đó ôm lấy nó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Tôi nhớ An quá!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nó chỉ gỡ bỏ đôi cánh tay như hai nhánh củi khô sắp rụng khỏi cành, vất sang một bên như một thứ rác rưởi không cần phải luyến tiếc và bỏ đi. Nhưng cánh tay nó đã bị kéo lại, đôi môi nó như bị xé rách, luồng khí độc len lỏi vào từng buồng phổi, rút cạn không khí của nó. Nó dùng hết sức mình để đẩy cái thứ độc hại đang đeo bám lên cơ thể mình ra, cái cảm giác kinh tởm của 4 năm trước lại tràn về. Nhưng những ngón tay như những chiếc càng cấu vào cơ thể nó nhất mực không buông tha.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Buông An ra!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Con quỷ đội lốt đóa hồng kiêu sa bất ngờ với giọng nói của thiên thần vội thả tay ra, nó được giải phóng khỏi những chiếc càng đầy nọc độc đó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cô đến bên nó, xoa xoa cánh tay nó mặc cho cô nàng kia tức đến tím người.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Tại sao vậy An? Tôi yêu An biết bao nhiêu tại sao An không một lần đoái hoài đến tôi, 4 năm rồi tôi vẫn luôn mong nhớ An, An không một lần đáp lại, còn cô ta suốt 4 năm trời không 1 lần tìm An thì chỉ một tin nhắn là đã bay đến bên cạnh, An xem tôi là cái gì?&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cô ta nói như hét vào mặt nó, mặc kệ xung quanh bắt đầu có nhiều người hơn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nó chỉ lắc đầu, tìm lấy bàn tay cô và nắm chặt, mắt vẫn không rời khỏi người con gái kia như sợ rằng cô ta sẽ làm hại cô.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Cô là một người khiến tôi luôn hối hận vì đã quen biết!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Và nó nắm tay cô rời khỏi bữa tiệc. Ngoài ban công có một kẻ nhìn theo với đôi mắt căm hận.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nó chở cô đi mãi đi mãi như đang chạy trốn một điều gì đó, một điều mà nó vẫn luôn trốn chạy suốt 4 năm qua. Cô chỉ im lặng ôm chặt nó, ngã đầu lên bờ vai gầy của nó, cô biết điều nó luôn giấu trong lòng suốt từ cái ngày đầu tiên cô gặp nó nhưng cô cũng như nó, vẫn luôn chạy trốn thứ cảm giác đó, thứ cảm giác không thể quay đầu lại.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;...&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Ngủ ngon nhé...chị!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Ngủ ngon... An..&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cô và nó, mỗi người một phòng, hai cánh cửa cùng khép lại. Nhưng trước khi cánh cửa của nó đóng kính, một bàn tay đã chặn lại. Cô đẩy cửa bước vào, nó khẽ rùng mình khi nhìn vào mắt cô, đó là đôi mắt nó đã đem lòng yêu suốt 5 năm qua, đôi mắt nó mãi không thể quên được suốt 4 năm qua. Đôi mắt chất chứa tất cả cảm xúc mà nó có thể gọi tên và một thứ cảm xúc duy nhất chính nó đã không dám đối mặt. Nó ôm lấy cô, ôm thật chặt như sợ rằng nếu buông ra, cô sẽ lại biến mất như 4 năm trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vân...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô ôm lấy nó vào lòng, đứa trẻ 5 năm trước đã không còn, người con gái cô gặp trong quán café quá đỗi khác xa, nếu không vì đôi mắt ấy, có lẽ cô cũng không thể nhận ra, đôi mắt có cái nhìn xuyên thấu, đôi mắt đã ám ảnh cô từ ngày đầu tiên gặp nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đừng sợ... Chị sẽ ở bên An, đừng sợ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm đó, nó ngủ trong lòng cô, sàn phòng rải đầy gối, chiếc mền dày ấm áp được lôi xuống đất, cô ôm lấy nó, những ngón tay của cô đan vào tay nó, như ngày xưa.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;~~~~~~&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nó đi làm về, một chiếc xe hơi đen đậu ngay trước cổng choáng hết lối vào. Nó bấm kèn, dòm ngó hai bên nhà xem là khách nhà nào mất ý thức đến thế, lại đậu xe ngay trước cổng nhà nó. Nhưng thứ nó trông đợi không đi ra từ cổng nhà bác tổ trưởng cũng không đi ra từ cổng nhà anh chị Hoàng mà đi ra từ ngay cổng nhà nó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Anh....&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cô đi ra ngay sau anh, chiếc vali được anh cầm trên tay, chắc chắn, vững chãi, bàn tay của một người đàn ông. Nó cảm thấy lồng ngực thắt lại. Khung cảnh 4 năm trước lại quay về, hiển hiện trước mặt nó, sống động như ngày nào.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- An!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Anh đi về phía nó, nụ cười rạng rỡ trên môi. Tại sao anh lại cười như vậy? Nó không hiểu.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- An, anh cảm ơn em nhiều lắm, tuần vừa qua đã chăm sóc Vân cho anh, anh cuối cùng cũng đã tìm được câu trả lời cho tình cảm thực sự của mình, là anh quá hồ đồ khi đòi chia tay Vân, giờ anh sẽ đưa cô ấy về ra mắt gia đình mình, anh sẽ cưới Vân!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nó thầm cảm ơn cái tính cẩn thận, hễ tắt máy là chống xe ngay, nếu không có lẽ giờ thì cả xe và nó ôm nhau đo đường rồi. Nó thấy hai chân mình yếu đi, hai tay nắm chặt, vịn vào xe để đỡ lấy thân người như muốn đổ sụp xuống đất kia, tất cả, cứ y như 4 năm trước. Nó không muốn, nó KHÔNG CHO PHÉP!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Em nói gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vân sẽ không đi đâu cả!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó nói, dứt khoát hơn bao giờ hết, nó nhìn thẳng vào mắt anh, bây giờ, cho dù cả thế giới có giết chết nó, nó cũng quyết không để anh mang cô đi khỏi cuộc đời nó lần nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Em yêu Vân! Và em sẽ không để Vân đi theo anh một lần nữa!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh im lặng nhìn nó, ánh mắt không thể dò đoán, anh đang nghĩ gì, chỉ có trời mới biết nhưng nó nghĩ gì, anh và cả cô đang đứng đó bắt buộc phải biết. Chợt anh quay về phía cô, nhướn mày.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vân, còn em thì sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Em nghĩ anh cũng đã biết rồi mà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vân nói rồi mỉm cười hạnh phúc, còn anh chỉ lắc lắc đầu phì cười. Và trong lúc nó còn đứng đực ra không hiểu hai người lớn đang nói gì thì cô đã đến bên nó, đôi bàn tay mỏng mảnh của cô khẽ đan vào những ngón tay thon dài và lả lướt của nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- An có thật lòng muốn Vân ở lại bên An?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô ghé sát tai nó thì thầm, hơi thở ấm nóng của cô phả vào vành tai khiến nó rùng mình sực tỉnh, không nói không rằng chỉ ôm chặt cô vào lòng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hãy ở lại bên em! Em yêu Vân!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vân đã chờ mãi câu nói này của An, Vân yêu An!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và cô choàng tay ra sau gáy, kéo nó về phía mình, đặt lên đôi môi run run kia một nụ hôn dài, nụ hôn mà cô đã mất hết 5 năm để nhận ra mình thèm khát nó đến mức nào, nụ hôn của tình yêu thật sự.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #999999; font-size: x-small;"&gt;&lt;i&gt;The days I dream about you, and it's no longer a dream anymore with you in my arms, everydays. That's the true love I have always been looking for since the day I dreamed of you.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Special edition:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó: Thế ra rốt cuộc là sao?&lt;br /&gt;Cô: Tức là nếu 4 năm trước em chịu mở miệng nói 1 câu thì mình chả cần tốn nhiều thời gian tới vậy để mà tiến tới tình yêu.&lt;br /&gt;Nó: Nhưng không phải lúc đó chị yêu anh sao?&lt;br /&gt;Cô: *suy nghĩ một lúc* chị cũng không nhớ nữa&lt;br /&gt;Nó: Trời!!!&lt;br /&gt;Anh: Thế đấy, mình ở bên cô ta hết 3 năm mà cô ta dám bảo chả nhớ nữa&lt;br /&gt;Nó: Thế sao chị đi theo anh?&lt;br /&gt;Cô: Tại sao chị cũng không nhớ nữa, kì quá, cứ như có ai xóa sạch kí ức của chị vậy á!!!&lt;br /&gt;Nó: Đứng lại tên tác giả kia!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có người xách lapkun chạy~~~&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-1864788307623334437?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/1864788307623334437/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=1864788307623334437' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/1864788307623334437'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/1864788307623334437'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2011/06/short-story-no6.html' title='SHORT STORY NO.6'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm4.static.flickr.com/3063/5710215137_5ed30d1789_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-5087194907685056742</id><published>2010-10-04T00:41:00.023+07:00</published><updated>2010-10-06T14:25:21.001+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='femslash'/><title type='text'>Morning After Dark - the opening</title><content type='html'>&lt;div&gt;Title: Morning After Dark&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Pairing: Nelly Furtado/SoShy&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Bóng người bước đi nhẹ nhàng trong bóng tối, tòa lâu đài cũ kĩ giăng đầy âm khí, u uất ẩn mình sâu bên trong khu rừng Sombre Forest vốn không ai dám bước chân vào. Người đó di chuyển không hề gây ra tiếng động, thảm rừng tĩnh lặng như chưa hề có ai bước lên. Tòa lâu đài Croissant sừng sững dần hiện ra trước mặt, sau những rặng cây rậm rạp chằng chịt đầy những khó khăn để cản bước bất cứ kẻ tò mò gan dạ nào muốn tiến vào.&lt;div&gt;    &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bên trong tòa lâu đài, trong một gian phòng lớn, chiếc lò sưởi cháy bập bùng ánh lửa màu xanh biển lạnh ngắt, đặt trước nó là một chiếc ghế bành quá khổ dù đã cũ đi nhiều sau vài thế kỉ nhưng vẫn còn thấy rõ những nét chạm trổ tinh xảo, tiếng những trang sách được giở ra một cách lười biếng. Một người đang ngồi trên chiếc ghế bành và đọc sách, quyển sách đã cũ "Le chapitre final du vampire". Những ngón tay dài thướt tha như múa lượn trên trang sách như đang vẽ vào không khí, vào trang giấy những bức tranh vô hình.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;    &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;-Cộc cộc cộc - một ai đó gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ lớn đối diện lò sưởi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;   &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;-Vào đi! - người ngồi đó nói như ra lệnh.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;    &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một người đàn ông to lớn da đen bước vào, ăn vận như một quản gia, trên tay mang một phong thư màu đỏ có một chiếc ấn bạc lấp lánh bên trên niêm phong. Người đàn ông kính cẩn dâng bức thư đến trước mặt chủ nhân mình. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;    &lt;/div&gt;&lt;div&gt;-Ngài Wil.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;    &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chạm nhẹ tay lên chiếc ấn niêm phong bạc, một tiếng xèo khe khẽ vang lên, một làn khói mỏng bốc lên màu tím lấp lánh bụi bạc, lá thư đã nằm trên tay người đang ngồi đó. Và rất nhanh sau đó, lá thư đã bốc cháy trong chiếc lò sưởi bập bùng ánh lửa xanh rợn người kia.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;    &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;-Tim, chúng ta sắp có khách đấy! - vị chủ nhân nói, dù rất trầm tĩnh nhưng vẫn không che giấu được một chút rất nhỏ sự phần khích trong lời nói.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;    &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tim-người quản gia gất đầu, đôi mắt lấp loáng ánh vàng, điều đó khiến vị chủ nhân kia khẽ nhếch mép, đây sẽ là một vị khách đặc biệt, vô cùng đặc biệt.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;    &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;-Clap! - tiếng vỗ tay vang lên từ đôi bàn tay thuôn dài đó, chúng ngân vang dài như âm thanh của những chiếc chuông thủy tinh ngân lên trong gió, luồn lách qua mọi ngõ ngách của tòa lâu đài, và thật lạ lùng. Tiếng vỗ tay kia vang đến đâu, tòa lâu đài như thức tỉnh đến đó, sự âm u, già cỗi của một khối kiến trúc phải hứng chịu sự đày đọa của thời gian sau hơn năm thế kỷ nay như tan biến, chúng như đang hồi xuân khi tất cả đang trở mình để quay về thời kì hoàng kim của mình. Lớp rêu xanh nhớm nhúa, những chiếc mạng nhện giăng đầy, tường đá đổ nát, những chiếc rèm cửa sờn rách hoặc thậm chí mục nát đều biến mất. Gạch lát sàn bóng loáng, tường đá mới như vừa xây, những ngọn nến thẳng tắp như vừa được thắp, hương thơm của sáp ong trên giá nến bóng loáng hòa cùng tinh dầu hoa hồng tràn ngập trong không khí ấm cúng và sáng sủa đến bất ngờ của tòa lâu đài Croissant. Nếu giờ đây có ai bước vào nơi này sẽ không thể nói nổi câu "nó bị bỏ hoang" vì giờ đây các gia nhân đang bận rộn chuẩn bị trang trí lại tất cả cho cả tòa lâu đài đã bị bỏ xó một thời gian dài này.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;    &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trở lại căn phòng có lò sưởi khi nãy, Tim mỉm cười đưa tay ra đỡ bàn tay của chủ nhân mình. Phía sau chiếc ghế cũ khi nãy giờ đã là một chiếc ghế bành màu nâu sậm, những đường chạm khắc tinh xảo càng trở nên nổi bật hơn dưới ánh sáng dìu dịu của chùm đèn trần khổng lồ, lưng ghế và đệm ngồi được bọc nệm nhồi êm ái với hoa văn sang trọng rất hợp với trang trí của cả căn phòng và làm nổi bật vị trí chủ nhân ở đây. Người phụ nữ đặt tay lên bàn tay lịch thiệp đang chìa ra chờ đời của Tim rồi đứng dậy, cuốn sách cũ kĩ khi nãy giờ lại hóa thành một chiếc quạt lông công đen tuyền cùng màu với bộ váy dài chấm gót của cô ta, đôi hoa tay dài màu bạc rũ xuống bờ vai trần gợi cảm, mái tóc ngang vai đen tuyền được chải rối một cách khéo léo vừa thể hiện sự quyến rũ nóng bỏng vừa thể hiện sự hoang dại ngây thơ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;-Thưa chủ nhân, mọi thứ đã được chuẩn bị xong. -Tim lại một lần nữa cúi gập người nói.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;-Tốt!!! Có lẽ vị khách của chúng ta đã tới nơi rồi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một nụ cười thoáng hiện trên môi, sự thích thú không cần giấu diếm như bao lần... Rồi đêm nay sẽ là đêm thay đổi của hai số phận nhưng còn phụ thuộc vào việc người bị thay đổi nhìn nhận thế nào về số phận mới của mình mà sẽ cho đó là sự ưu đãi hay sự nguyền rủa của tạo hóa...&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;(Hết chương mở đầu)&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-5087194907685056742?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/5087194907685056742/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=5087194907685056742' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/5087194907685056742'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/5087194907685056742'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2010/10/morning-after-dark.html' title='Morning After Dark - the opening'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-5277080083826336399</id><published>2009-11-21T00:44:00.002+07:00</published><updated>2009-11-21T01:10:29.186+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='feeling'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Blog'/><title type='text'>Half of a year ^^</title><content type='html'>Đã nửa năm rồi sao? Vậy mà mình vẫn cứ nhớ rõ mọi thứ cứ như chỉ mới vừa tuần trước, khi mình và người đó hẹn nhau ở highland, cái địa điểm đó quả thật chứa rất nhiều kỉ niệm quý giá nhất của mình, từ cái thời mà nó còn là Cíao cho đến Highland.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có ai nghĩ là nó đã kéo dài đến như vậy mà quả thật là nó đã đi được ngần ấy thời gian rồi đấy... mình yêu cái quãng thời gian này biết bao, dù không phải lúc nào cũng vui vẻ, dù có những lúc buồn nhiều lắm nhưng không bao giờ muốn kết thúc, muốn chia xa, vì đơn giản là mình yêu người đó và mình cần có người đó ở bên, mình cần người rất quan trọng tồn tại trong cuộc sống của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giấc mơ nào thì cũng phải kết thúc khi ta thức giấc nhưng có những giấc mơ vẫn luôn tồn tại khi ta sống, khi ta vẫn tỉnh táo, giấc mơ của tình yêu ngọt ngào chính là thế, nó là thứ kẹo đường làm dịu mọi nỗi buồn, mọi vị đắng trong cuộc sống thường nhật, đưa ta thoát khỏi mọi thực tế thật cô độc, gắn kết con người lại với nhau, tạo ra mối quan hệ sâu sắc mà biết bao người thèm muốn vẫn ko thể có đc. Mình đang bước đi trong giấc mơ đó, cùng với người mà mình yêu thương, cuộc sống thật dễ chịu khi có những giấc mơ dịu dàng như vậy, khiến cho trái tim mình ấm lên như có ai sưởi ấm nó, những lo lắng biến mất, thay vào đó là một thứ tâm trạng dễ chịu, thoải mái khiến người ta tin rằng mình có thể làm đc mọi thứ và chắc chắn là mình có thể làm đc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có điều này đã luôn nói mãi nhưng vẫn muốn đc nói lại: Koi yêu Nichan nhiều lắm, yêu nhất trong cả cuộc đời này, chỉ yêu mỗi mình Nichan, tất cả tình cảm của mình, Koi chỉ dành cho mỗi mình Nichan yêu của Koi ^^ nửa năm đã qua, buồn có vui có nhưng quan trọng là mình vẫn bên nhau và mình luôn yêu nhau, đó là điều mà Koi trân trọng nhất. Mình sẽ mãi bên nhau và yêu nhau nha :-* Koi yêu Nichan mèo béo lắm đó ^^&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-5277080083826336399?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/5277080083826336399/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=5277080083826336399' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/5277080083826336399'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/5277080083826336399'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2009/11/half-of-year.html' title='Half of a year ^^'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-8581013894367922263</id><published>2009-10-14T02:50:00.000+07:00</published><updated>2009-10-14T02:51:13.949+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='feeling'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Blog'/><title type='text'>2A.M - 3A.M</title><content type='html'>&lt;p&gt;Có lẽ là do thời tiết ảnh hưởng, dạo này mình cảm thấy bản thân emo kinh khủng, ko thể vui đc, ko thể nào rũ bỏ những suy nghĩ linh tinh trong đầu, cảm giác cười cợt với mọi người sao mà giả thế này... nhưng mà mình đã vui thật sự, tại sao khi bứt người khỏi những cuộc vui thì lại thấy không gian xung quanh thật trống trải, cảm thấy tiếng cười của mình mới khi nãy sao giờ xa lạ quá, hay tại vì sự tĩnh lặng khiến cho những âm thanh trong kí ức không thể hòa vào tâm trạng, cảm xúc của hiện tại được? Những lúc vậy thật chỉ muốn được ở bên người đó, cảm giác là chỉ cần ngồi bên cạnh, không phát ra âm thanh nào cả cũng đủ để giải tỏa mọi bức bối trong lòng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Mình không phải là 1 người vui vẻ, mình chỉ vờ vui vẻ, mình không phải 1 người dễ tính, mình chỉ vờ dễ tính, mình không phải 1 người thoải mái, mình chỉ vờ thoải mái, mình không hòa đồng, không thân thiện, không thích đám đông, ghét sự ồn ào, ghét chuyển động, ghét những ngôn ngữ chát chúa, ghét sự khó hiểu, mình không thông minh, không sâu sắc, không thể suy nghĩ quá nhiều, không thể cảm thông, không thể hiểu, rất nhiều thứ không thể nhưng mình cứ vờ với bản thân rằng mình có thể, rằng mình là như vậy, rằng mình thật easy going nhưng không phải vì mình khó bỏ qua, khó tha thứ, nhưng lại không thể làm vậy, vì làm vậy thì chính mình sẽ làm người khác khó xử, sẽ làm người khác không thích, do đó mình đã không làm vậy nữa, mình chôn vùi con người xấu xa bên trong, mình chôn nó vào thật sâu bên trong hốc não, cái hốc đen ấy mà mình đã vất biết bao thứ của ngày trc, mình vất luôn cả cái bản chất xấu xa vào đó, không hy vọng có ngày sẽ moi nó trở lên, và nếu có ngày đó, mình hy vọng chỉ là để nhìn lại 1 con người khác từng có trong mình rồi lại cho nó trở vào cái nơi nó phải thuộc về.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Một thời gian nhỏ thôi, mình chỉ nhìn thấy sự vô vọng hiển hiện ở khắp mọi nơi, từ trong từng ngõ ngách nhỏ nhất của cuộc sống, là cảm giác bế tắc bít kín mọi lối đi, cảm giác đó bây giờ đôi khi vẫn còn nhưng ngày trc, chỉ có mình mình trên cái bản đồ chằng chịt những dấu "!" đó thì giờ có thêm những người mà mình có thể đặt niềm tin trọn vẹn.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Sự tin tưởng, an toàn, cảm thông, tất cả, tớ tìm kiếm trong mối quan hệ quan trọng nhất của mình. Tớ tìm đc an toàn khi tớ ở cạnh bạn, không phải vì bạn có thể bảo vệ tớ mà vì cái cảm giác khi ở bên bạn, nó khiến tớ không còn sợ bất cứ điều gì nữa, cái cảm giác có thể bỏ mặc cả thế giới chỉ cần có bạn ở bên cạnh có lẽ cũng vì niềm tin vào mối quan hệ này vì nếu không có lòng tin, tớ không nghĩ mình có thể yêu được, tin vào tình cảm của chính mình, tin vào tình cảm của đối phương, đó không phải là điều mà ai cũng dễ dàng có được. Chính bạn đã giúp cho tớ tin, không phải ai cũng có niềm tin ngay từ đầu vì quá khứ, vì hiện tại và vì tương lai nhưng bạn đã làm được điều này. Chính vì thế cho nên như một lẽ tự nhiên, từ lúc nào bạn đã tự trở thành người quan trọng nhất, một người không thể thay thế trong trái tim này.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có nhiều đêm tớ không thể ngủ được vì hễ nhắm mắt lại, tớ lại nhìn thấy bạn, và khi đó, tớ lại nhớ về bạn, nhớ đến những lúc mình ở bên nhau, sự thèm muốn được có bạn ở bên cứ trỗi dậy, trỗi dậy, tớ thèm biết bao được ôm bạn trong vòng tay mình, được hôn lên đôi môi mềm mịn đáng yêu kia, chạm vào cái cơ thể êm ái, ấm áp của bạn, mình sẽ nằm cạnh nhau, tớ sẽ ôm bạn và cả hai sẽ cùng ngủ, cùng mơ một giấc mơ cho đến khi những tia sáng mặt trời đầu tiên rọi vào đánh thức, tớ sẽ ngắm nhìn thật kĩ khuôn mặt bạn trong giấc ngủ bình yên, ghi nhớ từng hình ảnh đẹp nhất mà tớ đang thấy trước mắt, đôi mắt với hàng mi dài, chiếc mũi nhỏ nhỏ xinh xinh, đôi môi đỏ với khóe môi cong cong và tớ sẽ đặt lên đôi môi đó nụ hôn đầu tiên trong ngày dưới ánh nắng bình minh... &lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-8581013894367922263?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/8581013894367922263/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=8581013894367922263' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/8581013894367922263'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/8581013894367922263'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2009/10/2am-3am.html' title='2A.M - 3A.M'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-2469114717060638682</id><published>2009-09-28T12:05:00.005+07:00</published><updated>2009-09-28T12:58:40.728+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='feeling'/><title type='text'>Tâm trạng</title><content type='html'>Dạo này, chính xác là 2 hôm nay cứ thấy bồn chồn rồi lại chán chán rồi lại day dứt gì đó trong lòng mà rốt cuộc là chả biết tại sao mình lại cảm thấy vậy... ko lẽ là do giao mùa? Có lẽ cũng đúng, giao từ hè sang thu, hơi bức bối, muốn đc nhảy thẳng 1 phát từ trên sân thượng xuống rồi bỗng nhiên có 1 cơn gió nào đó tới và hất tung cơ thể mình lên, làm nó trôi bồng bềnh giữa không trung hoặc cuốn phăng mình đi xa hơn nữa khỏi trái đất với tốc độ mà tóc tai dựng ngược lên hết thì càng tốt, sao cứ thấy cuộc sống trôi ngang thật lề mề, muốn làm gì đó với tốc độ cao một chút, muốn đc ngồi lên xe và lao đi với tốc độ 70~80km/h cho thật sảng khoái, muốn có ai đó chửi mình điên, muốn gây gổ 1 chút với ai đó, muốn được cười sảng khoái, muốn được khóc thật nhiều, muốn được ôm thật chặt và hôn thật sâu, muốn được người đó áp 2 bàn tay vào má rồi day day, muốn được nghe giọng nói của người đó, muốn được nắm bàn tay mềm thật mềm, mịn thật mịn của người đó, muốn rút hết khỏi não những kí ức không tốt, muốn nói với người đó thật nhiều lần là mình yêu người đó, muốn được người đó reply tn dù rep trễ cỡ nào cũng được...&lt;br /&gt;Vì nhìn thấy người đó là hạnh phúc, nghe giọng người đó là hạnh phúc, làm cho người đó cười là hạnh phúc...tất cả đều khiến mình hạnh phúc... mình thật là trẻ con, chỉ có trẻ con mới suy nghĩ như vậy... nhưng đó là mình, đó là chính mình, không thể cố tỏ vẻ đc, không thể giả vờ đc, chỉ có thể thả hết sức mình để yêu và được yêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không thể buông tay, không bao giờ muốn buông tay...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-2469114717060638682?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/2469114717060638682/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=2469114717060638682' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/2469114717060638682'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/2469114717060638682'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2009/09/tam-trang.html' title='Tâm trạng'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-3632418443957388498</id><published>2009-09-12T01:13:00.000+07:00</published><updated>2009-09-12T01:16:19.198+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='feeling'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Blog'/><title type='text'>Lines (From WP)</title><content type='html'>&lt;div class="post-content"&gt;    &lt;div class="snap_preview"&gt;&lt;p&gt;Con người như những đường thẳng, chạy dọc bên nhau, xuyên suốt và thẳng tắp, có khi nào, con người giao nhau? Có khi nào con người quấn vào nhau, cột vào nhau, móc vào nhau? Đó là khi bạn chạm vào ai đó và người đó đáp lại bạn.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tôi và người ấy có lẽ sẽ mãi mãi chỉ là 2 đường thẳng ko bao giờ giao nhau, không bao giờ chạm vào nhau, hoặc có khi chả bao giờ đến gần được nhau. Vậy mà giờ đây, chúng tớ đã là hai đường thẳng được cột chặt vào nhau, mãi mãi không bao giờ rời xa nhau.&lt;br /&gt;Có người hỏi tớ điều đó thì có nghĩa là gì, không có nghĩa là gì cả, chỉ đơn giản là tớ bây giờ đã không còn là 1 đường thẳng lẻ loi và cô độc, suốt con đường dài của hành trình cuộc đời này, tớ đã tìm được người bạn đường của mình.&lt;br /&gt;Lại có người hỏi có đáng không khi cột chặt cuộc sống của mình vào một mối quan hệ không có lối thoát, vốn không có lối thoát nào cho mọi mối quan hệ vì nó cứ diễn ra, xuyên suốt cuộc sống, hiển nhiên như nó vẫn luôn tồn tại, thế sao lại gọi là không có lối thoát? Sao lại nói là đáng hay ko? Không có gì cả, nó là như vậy, nó xảy ra trong cuộc sống của tớ và tớ trân trọng nó từng ngày từng ngày.&lt;br /&gt;Có một người bạn, một người bạn thân từng nói “mày nên chuẩn bị sẵn tâm lí đi”… Nói thật, tớ không nghĩ khi yêu rồi người ta còn có thể đề phòng lẫn nhau đến thế, đúng là lời khuyên của người chưa biết yêu! Với tớ, làm gì cũng vậy, miễn đó là thứ làm cho tớ say mê, thì không có gì cản được tớ hết lòng với điều đó…&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cũng như người ấy vậy, tớ đã yêu đang yêu và sẽ yêu đến suốt cuộc đời này, không gì có thể làm tớ thay đổi, không gì có thể làm tớ dừng nó lại vì nó chính là động lực để tớ có thể tiếp tục cố gắng đến lúc này, là lí do để tạo ra những ước mơ bên trong tớ.&lt;br /&gt;Thử hỏi điều tuyệt vời như vậy, có ai dám lấy nó ra để đổi lấy bất cứ thứ gì? E là không có gì cả vì đó đã là thứ quý giá nhất trong cuộc sống của mỗi người.&lt;/p&gt; &lt;/div&gt;  &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-3632418443957388498?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/3632418443957388498/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=3632418443957388498' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/3632418443957388498'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/3632418443957388498'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2009/09/lines-from-wp.html' title='Lines (From WP)'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-4496768929514982849</id><published>2009-09-04T00:00:00.002+07:00</published><updated>2009-09-04T00:25:18.079+07:00</updated><title type='text'>Happy Birthday to you~</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;HAPPY BIRTHDAY TO NICHAN~&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="320" height="265"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/Y9bW1wTqUeM&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1&amp;amp;"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/Y9bW1wTqUeM&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1&amp;amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="320" height="265"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúc Nichan yêu càng lúc càng xinh hơn, tự tin hơn, đáng yêu hơn và sẽ mãi mãi là Nichan của Koi ^^&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Koi sẽ hem chúc Nichan hạnh phúc hay vui vẻ hơn đâu vì điều đó đương nhiên phải là như vậy, Koi chắc chắn sẽ mang lại thật nhiều niềm vui và hạnh phúc cho Nichan, yêu Nichan nhiều lắm, mãi mãi chỉ có Nichan trong lòng Koi &lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://japanest.com/forum/images/smilies/yahoo/8.gif"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 18px; height: 18px;" src="http://japanest.com/forum/images/smilies/yahoo/8.gif" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-4496768929514982849?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/4496768929514982849/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=4496768929514982849' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/4496768929514982849'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/4496768929514982849'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2009/09/happy-birthday-to-you.html' title='Happy Birthday to you~'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-7946397611333843415</id><published>2009-08-21T01:08:00.004+07:00</published><updated>2009-08-21T02:04:08.401+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='feeling'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Blog'/><title type='text'>Missing you</title><content type='html'>Đã lâu rồi ko viết blog, 1 phần vì net điên ko vào được blogspot, 1 phần vì lười và 1 phần vì có quá nhiều chuyện xảy ra khiến cho mỗi khi muốn viết rốt cuộc lại ko thể viết được vì ko biết nên viết cái gì...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có thứ này, có lẽ khi gặp nhau hay khi chat cũng đã nói nhiều nhưng hình như vẫn cảm thấy chưa đủ, tớ nhớ bạn mỗi phút mỗi giây, không khi nào cảm thấy đủ với hình ảnh bạn trong tâm trí này. Không có ngày nào, tớ không mong được gặp bạn, vì bạn biết ko, chỉ một thoáng nhìn nhau cũng đủ để khiến trái tim này phải đập loạn nhịp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghĩ lại, từng có lần tớ nói bạn nghe về cái gọi là tiêu chuẩn người yêu của tớ, nhưng lần đó, nó không phải là tiêu chuẩn thật sự của tớ, đó chỉ là cái bề mặt mà tớ vẫn hay nói với nhiều người đến nỗi đã có khi tớ quên mất cái tiêu chuẩn thật sự của mình... Từ ngày còn nhỏ, có lẽ là từ cái thời còn đi học mầm chồi lá, cái gọi là tiêu chuẩn, 1 hình mẫu lí tưởng cho tớ đã được hình thành dần cho đến khi lớn, tớ đã biết, chỉ có một người khiến cho tớ nể phục, một người có nhiều trí thức hơn tớ, một người có đủ khả năng làm cho tớ tin tưởng, một người có thể làm cho tớ khóc, đó sẽ là người mà tớ yêu suốt cuộc đời này. Và như một thứ bản năng tự nhiên, tớ đã tìm một người như vậy trong vô thức, để rồi cuối cùng nhận ra, những người con trai không thể làm cho tớ khóc vì tớ chỉ có thể cay đắng khinh bỉ họ, những người bạn quanh tớ cũng không thể làm cho tớ khóc vì tớ chỉ luôn cười khi ở cạnh họ... Tìm một người để trao nước mắt đối với tớ không dễ, có đôi lúc tớ đã phải tự hỏi "phải chăng mình vô cảm" nhưng tớ vẫn tin trên đời này vẫn có một người, một người rất quan trọng đối với tớ, một người mà khi biến mất khỏi thế giới này sẽ tạo ra trong lòng tớ một chiếc hố sâu mãi mãi không bao giờ lấp lại được, một người sẽ làm tớ khóc nếu người đó khóc, cười khi người đó cười và hạnh phúc khi người đó hạnh phúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có ai không hạnh phúc khi được chia sẻ mọi cảm xúc, có ai không muốn khi thấy được nơi đó có một người đang có cùng một nhịp đập trái tim với mình? Không ai là không tìm kiếm điều đó, còn tớ đã tìm được những điều đó từ bạn!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không ai khiến tớ khóc nhiều như bạn nhưng cũng không ai khiến tớ hạnh phúc nhiều như bạn vì một giọt nước mắt rơi ra là bằng chứng cho những cảm xúc không bao giờ chết theo thời gian, đó chính là tình yêu mà tớ dành cho bạn, mãi mãi...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-7946397611333843415?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/7946397611333843415/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=7946397611333843415' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/7946397611333843415'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/7946397611333843415'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2009/08/missing-you.html' title='Missing you'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-5949546081433591748</id><published>2009-07-21T17:12:00.013+07:00</published><updated>2009-07-29T00:45:31.214+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='feeling'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Blog'/><title type='text'>Heart - love - life</title><content type='html'>Heart - trái tim, là chiếc hộp để bạn cất giữ mọi bí mật, những thứ có khi không bao giờ được ai biết đến.&lt;div&gt;Love - tình yêu, là thứ duy nhất không phải để bạn cất vào trong chiếc hộp trái tim mà được bạn lấy ra từ trong nó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Life - cuộc sống, là nơi mà bạn sẽ dùng chiếc hộp của mình để cất hết mọi nỗi buồn của những người mà bạn yêu thương và mang tình yêu của mình đến để xoa dịu mọi vết thương của họ...&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đôi khi tôi có những nỗi sợ mơ hồ, nỗi sợ về cuộc sống quanh mình, nỗi sợ về một sự cô độc trống trải suốt cả cuộc đời còn lại, nỗi sợ bị bỏ rơi, lạc lõng... Mỗi một ngày trôi qua trong hạnh phúc, tôi không ngừng cầu mong ngày hôm sau sẽ lại tiếp tục như ngày hôm nay.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Không bao giờ ngừng lại, không bao giờ đi lui, không bao giờ nghi ngờ, chỉ muốn giữ chặt, mãi mãi, không bao giờ buông tay, chỉ muốn người đó là của riêng mình, liệu điều đó có quá đáng không? Liệu điều đó có bóp chết tình yêu này không? Đã một lần vì sự ích kỉ đó của mình mà mình đánh mất người đó, chưa bao giờ mình muốn nó xảy ra lần thứ hai, không bao giờ!!!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Yêu, không phải là từ muốn là nói, càng không phải từ dùng để đùa, mình không bao giờ đùa với tình yêu do đó mình luôn đòi hỏi ở đối phương một sự nghiêm túc tương tự, liệu sự đòi hỏi của mình có quá đáng? Mình khi đã yêu 1 người thì không còn bất kì ai khác trong mắt mình nữa, có ích kỉ ko khi mình cũng đòi hỏi ở người đó một thứ tương tự rằng chỉ có mình mình trong mắt người đó, rằng người đó sẽ phớt lờ hết mọi sự đưa đẩy, mọi sự ong bướm của những người xung quanh chỉ để thấy mỗi sự tồn tại của mình?&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Có những điểm tối trong cuộc sống cũ của tớ và giờ nó đã là quá khứ, nhờ có bạn, tớ đã có thể đặt nó vào thì quá khứ, dĩ nhiên có vài thứ còn sót lại và tớ đang cố gắng bằng hết sức mình, đẩy nó vào đáy chiếc ngăn kéo của kí ức và khóa nó lại... Tớ không bao giờ nói bạn nghe về những điều đó, không phải vì tớ không muốn, tớ muốn, rất nhiều để được bạn hiểu, để có thể chia sẻ với bạn tất cả những phức tạp trong lòng mình nhưng tớ vẫn còn sợ... Tớ rất sợ rằng khi bạn đã biết về những điều đó, có thể, bạn sẽ xa rời khỏi tớ. Vì khi đó, tớ không thể biết được bạn có thể cảm thông với tớ bao nhiêu phần. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hãy kiên nhẫn với tớ, hãy làm cho tớ hiểu rằng chỉ cần ở bên bạn thì không còn gì để lo lắng, ở bên bạn tớ có thể thoải mái bộc lộ mọi suy nghĩ của mình, kể cả những suy nghĩ sâu nhất mà tớ không bao giờ để ai thấy được... Vì tớ thật lòng yêu bạn, và tớ luôn muốn bạn hiểu con người tớ hơn bất cứ ai khác... &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-5949546081433591748?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/5949546081433591748/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=5949546081433591748' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/5949546081433591748'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/5949546081433591748'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2009/07/heart-love-life.html' title='Heart - love - life'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-7021617099817943661</id><published>2009-07-07T01:26:00.008+07:00</published><updated>2009-07-12T19:01:08.545+07:00</updated><title type='text'>Days and nights</title><content type='html'>&lt;div&gt;Through days and nights, all I could do is dreaming about you...&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Khi tớ không viết một lời nào về cảm xúc của mình lên blogspot, bạn hãy hiểu, không phải vì tớ không có một tí cảm xúc nào mà vì có quá nhiều quá nhiều cảm xúc trong tớ, tất cả những yêu thương đó, chúng lan tỏa trong khắp cơ thể tớ, khắp trí não tớ, như dòng nước thấm đẫm vào từng giây trong cuộc đời này... Chúng khiến cho những từ ngữ mà tớ hằng sử dụng trở nên vô nghĩa vì không bao giờ đủ để nói được hết những gì tớ luôn nghĩ về bạn... &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Từ sau ngày hôm đó, không hẳn là một thay đổi nhưng tôi nhận thấy trong lòng mình có một thứ gì đó khác lạ, nó như một thứ hạt giống đã được gieo vào đất từ rất lâu, và giờ đây bắt đầu nhú lên những lá mầm đầu tiên... &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tôi biết trong cuộc đời này của người ấy có những khoảng tối, tôi biết cuộc đời ai cũng có những khoảng tối và tôi biết để vượt qua những khoảng tối ấy, là cả một khó khăn mà có những người cả đời không thể nào thoát khỏi nó, tôi muốn giúp người đó vượt qua nó, tôi muốn nếu có thể, dùng hết tất cả khả năng của mình, đẩy nó vào một cái hộp, bịt thật kín và quẳng vào một cái hố sâu không đáy để không bao giờ nó có thể quay lại và làm cho người đó đau khổ nữa!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đêm qua, bạn đã hỏi liệu tớ sẽ còn yêu ai khác nữa... Tớ hình như vẫn chưa trả lời trọn vẹn, khi đã yêu một người nghĩa là tớ đã quyết định sẽ chỉ có mỗi mình người đó trong cuộc đời tớ, đôi mắt này của tớ không thể nhìn thấy ai khác nữa ngoài bạn, đôi tay tớ chỉ dang rộng ra và ôm lấy cả cơ thể bạn vào lòng, và khi hôn lên đôi môi bạn, tớ biết rằng từ giờ phút đó, tớ sẽ là của bạn, mãi mãi... Do đó đừng hỏi rằng liệu tớ sẽ còn yêu ai khác nữa vì điều đó nghe còn phi lý hơn cả chuyện VN chấp nhận cho kết hôn đồng tính ấy :))&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tớ luôn trân trọng sự hiện diện của bạn trong cuộc sống của tớ, bạn biết không, mỗi khi chở bạn đi lòng vòng như thế, tớ chỉ mong thời gian như đứng lại thôi, để tớ có thể cùng với bạn đi mãi đi mãi không bao giờ phải tạm biệt nhau để mỗi người lại về nhà của mình. Mong sao sẽ có một ngày không xa, tớ có thể đưa bạn đến một nơi và nói với bạn một cách đầy tự hào rằng "Đây chính là nhà của mình!!!"&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-7021617099817943661?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/7021617099817943661/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=7021617099817943661' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/7021617099817943661'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/7021617099817943661'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2009/07/days-and-nights.html' title='Days and nights'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-5582636705860467691</id><published>2009-07-02T11:47:00.003+07:00</published><updated>2009-07-02T15:42:18.715+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='feeling'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Blog'/><title type='text'>Light</title><content type='html'>Dưới ánh nắng bình minh, tôi đưa bàn tay mình về phía mặt trời, lấp lánh trong gió, tôi thấy những tia nắng dịu dàng nhảy múa trên ngón tay mình... Dịu dàng như cái ôm của người ấy trong những buổi đêm lành lạnh mà ấm áp lạ thường.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đã lâu lắm rồi tôi bỏ hẳn thói quen đeo nhẫn, vì sao nhỉ? Cái cảm giác bó buộc, cái cảm giác như lúc nào cũng đeo bên mình một thứ đồ dư thừa, ko cần thiết cho cuộc sống thường nhật, nói chung tôi không xem trọng bất cứ món trang sức nào cả, chỉ vì tôi luôn muốn mình là mình, người khác nhìn vào mình và thấy mình chứ ko phải là thấy những thứ lấp lánh đeo đầy trên thân thể. Chỉ có duy nhất lần này, lần đầu tiên tôi mới thấy cái khoen tròn tròn màu bạc nhỏ xíu đang nằm yên trên ngón tay này thật đáng yêu và quan trọng biết nhường nào. Vì nó là thứ hữu hình đầu tiên mà tôi và người ấy có chung: một đôi nhẫn!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một cặp nhẫn đôi với hai chiếc nhẫn giống nhau, mặc dù giá trị ko là bao nhưng với tôi, nó quý giá hơn bất cứ thứ trang sức đắt tiền nào...&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Love không phải chỉ có những lời nói đầu môi chóp lưỡi, nói được cái gì thì phải làm đc cái đó, tớ nhất định sẽ mang lại cho bạn những gì mà tớ đã nói!!!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Được sống hạnh phúc bên người mình yêu suốt đời chính là ước mong lớn nhất của tớ, và bạn chính là người đã khiến cho tớ tin rằng ước mơ đó là có thể trở thành hiện thực!&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-5582636705860467691?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/5582636705860467691/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=5582636705860467691' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/5582636705860467691'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/5582636705860467691'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2009/07/light.html' title='Light'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-7788803342589213717</id><published>2009-06-27T13:38:00.004+07:00</published><updated>2009-06-27T14:25:18.035+07:00</updated><title type='text'>Cảm giác</title><content type='html'>Đó là ko bao giờ muốn buông tay, cứ muốn mãi nắm chặt đôi tay ấy suốt cả cuộc đời. Không thể nghĩ được nếu cuộc sống này thiếu mất người đó, có lẽ là mọi giấc mơ sẽ cùng lúc vỡ nát. Chỉ muốn mang lại những gì tốt nhất cho người đó, muốn được bảo bọc cho người đó...&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Còn 2 tuần nữa là thi rồi, có lẽ nên tạm khóa cái sự ăn chơi này của mình lại, tập trung hết mức vào chuyện ôn luyện thôi. thi xong rồi thì muốn chơi gì thì chơi. Cố lên nào!!! Không thể để bất cứ ai thất vọng vì mình, nhất là không được để chính bản thân phải thất vọng!!! Không có gì là ko làm được cả, chỉ có là muốn làm hay ko thôi và mình thì MUỐN!!! Biết vậy là đủ rồi ^^&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-7788803342589213717?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/7788803342589213717/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=7788803342589213717' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/7788803342589213717'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/7788803342589213717'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2009/06/cam-giac.html' title='Cảm giác'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-6284941275556361573</id><published>2009-06-22T00:09:00.005+07:00</published><updated>2009-06-22T00:37:12.479+07:00</updated><title type='text'>Khuya</title><content type='html'>Đêm khuya vắng, hai con mắt mở ko lên vẫn có một đứa khùng ngồi viết blog, tất cả chỉ vì những cảm giác của nó.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nó cảm thấy những cảm xúc trong lòng, hình như càng ngày càng mãnh liệt, dù rằng không bộc lộ ra nhưng giống như mạch chảy ngầm của một quả núi lửa vậy, cuồn cuộn, nóng bỏng. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Những khi ở cạnh người đó, nó chỉ muốn đc ôm chặt người đó vào lòng, mặc kệ thế giới xung quanh có nhìn nó với ánh mắt ra sao thì ra nhưng nó biết nó ko đc phép làm vậy vì đây không phải chỉ là chuyện của nó, còn có người đó. Nó biết người đó không thể giống như nó vậy, muốn làm gì thì làm, không thể bộc lộ cảm xúc một cách tự do ở những nơi mà con ngươi của thiên hạ có thể chĩa thẳng vào 2 người và nó tôn trọng người đó, nó cảm thông với người đó, nếu người đó muốn ẩn mình, nó không mảy may phản đối, nó chấp nhận điều đó, vì nó muốn người đó có thể làm những gì mà người đó cảm thấy thoải mái nhất và nó chắc chắn sẽ luôn ở phía sau ủng hộ người đó hết mình, chỉ cần đó là điều mà nó biết là không làm tổn hại đến người đó!...&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chỉ hy vọng người đó không vì lẽ đó mà cho rằng nó thật là nhàm chán vì quả thật, đối với nó, đc ở cạnh người đó đã là một niềm hạnh phúc tột cùng không gì sánh bằng thì tất cả những gì nó phải chịu đựng cũng chỉ như hạt cát không đáng bận tâm.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tại sao nhỉ?... Tại sao mình có thể yêu một người nhiều đến nhường này? Vì sao mình lại có thể yêu nhiều như chưa từng yêu...? Thật hạnh phúc khi có được một tình yêu đẹp như thế, dù trước mắt không phải là con đường trải nhựa bằng phẳng, dù đó là một con đường đá lởm chởm thì cũng có sao đâu nhỉ? Nếu đi hết con đường đó mà có thể vĩnh viễn có em trong cuộc đời này thì tôi sẽ đi cho đến cuối cùng, không bao giờ bỏ cuộc, không bao giờ thoái lui!!!&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-6284941275556361573?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/6284941275556361573/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=6284941275556361573' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/6284941275556361573'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/6284941275556361573'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2009/06/khuya.html' title='Khuya'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-8381845709667226509</id><published>2009-06-17T10:33:00.003+07:00</published><updated>2009-06-18T14:28:40.014+07:00</updated><title type='text'>Nhạc</title><content type='html'>Nhạc Pháp ^^ lâu rồi ko nghe, nghe lại vẫn thấy hay như ngày nào, nhất là nhạc trữ tình của Pháp... Tối thứ bảy có biểu diễn âm nhạc free ở Idecaf, muốn được cùng đi với Nichan quá nhưng hình như hôm đó là lịch học của Nichan... không muốn đi một mình nhưng muốn đi nghe nhạc... Có điều hồi sáng xem poster chớp nhoáng nên ko biết liệu nó có phải rock show ko nữa 8-} Nó mà là Rock show thì thôi khỏi, cho em xin, em chỉ muốn được bình yên thôi 8-}&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Híc... bệnh rồi, vậy là thứ 6 không đc gặp Nichan :( buồn quá à... cũng may là bệnh nhẹ, chứ không nặng như mama, tội nghiệp mama, nằm một đống trên giường ôm mền chả làm được gì cả... Chả lẽ tối nay mình sẽ phải nấu cơm tối sao :-O Oh NOOOOO!!! À mà chắc ko đâu, dễ gì có ai cho người bệnh nấu cơm, để lây bệnh cả nhà hết sao :-? Chắc là lại thực phẩm mua sẵn ngoài tiệm thôi :)) cũng đc, tiện lợi ;))&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mưa rồi, vừa thích mưa nhưng mà những lúc nó mưa vào cái giờ mình phải ra đường thì ứ có thích tẹo nào cả, 3h học mà giờ này đã 2h25 rồi còn chưa chuẩn bị gì cả :(( nhưng mà mình ko muốn "Đi trong cơn dông" đâu :(( đang ở nhà sung sướng mà :((&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tối nay lại lên nghe bác già đàm đạo ngô khoai văn vẻ... 8-| Ôi Tiếng Việt kì vĩ... Ôi môn Ngữ Văn vĩ đại... em lạy.... 8-}&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-8381845709667226509?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/8381845709667226509/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=8381845709667226509' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/8381845709667226509'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/8381845709667226509'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2009/06/nhac.html' title='Nhạc'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-8585171753865517777</id><published>2009-06-13T20:07:00.006+07:00</published><updated>2009-06-18T14:28:58.391+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='feeling'/><title type='text'>Biển</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://img.photobucket.com/albums/v456/tinnygy/self/IMG_0952.jpg" style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 600px; height: 800px;" border="0" alt="" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhớ biển quá, bao lâu rồi ko đc ngửi mùi biển nhỉ, bao lâu rồi ko còn cái cảm giác sóng vỗ vào thân người hay là thả người cho sóng cuốn trôi (mà rốt cuộc là chả cuốn đc đi đâu cả vì mình nặng quá :)) ). &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhớ ngày trc, mỗi lần đi biển về thì cả cơ thể cứ giữ mãi cảm giác lắc lư của những con sóng thi nhau va vào thành người, cái cảm giác lâng lâng đó, nếu mình cứ sống mãi trong cái thành phố nung núc người và khô hanh đến nứt nẻ này thì sẽ chả bao giờ tìm thấy. Chỉ có đi xa về biển, thả mình vào biển ta mới thấy đc hết cái khối cảm giác hữu hình đó, nó thật thoải mái, nó làm ta say và làm ta quên đi thế giới xoay tròn kia để đc một lần thả trôi đầu óc theo làn nước biển mặn mà đầy sức sống.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Biển trong suy nghĩ từ ngày còn bé đã mang một vai trò đặc biệt trong cuộc sống, nó như là một thứ cội nguồn của cuộc sống cho nên đối với đầu óc của một đứa trẻ, đến với biển là đến gần cội nguồn của cuộc sống mà những gì càng gần cái gốc thì càng khiến ta cảm thấy như có một luồng sức mạnh vô hình đc truyền vào trong nhân, cái nhân cấu tạo nên mỗi con người như cái nhân của trái đất, đứa trẻ nhỏ cho rằng càng đến gần biển, nó sẽ càng cảm thấy mạnh mẽ hơn. Một phần đúng và một phần sai, phần đúng vì biển giúp đứa trẻ rũ sạch sự phẫn nộ, nỗi buồn và niềm cô đơn trong cuộc sống này, phần sai là biển ko giúp đứa trẻ mạnh mẽ hơn, biển chỉ làm cho nó trở nên nhạy cảm hơn với những phần thô của cuộc sống.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhưng đứa trẻ ko ghét biển, vì ít nhất biển đã ôm trọn nó vào lòng và hút sạch mọi nỗi buồn của nó, trả lại cho nó một sự thanh thản, một sự tươi mới để nó lại tiếp tục bước vào cuộc sống.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bây giờ, nó đã có đc một nguồn sống mới, đứa trẻ giờ đã lớn, dù không hẳn đã là một người trưởng thành, đầu óc vẫn còn những nét trẻ con nhưng giờ nó đã biết nhìn vào tương lai để vạch ra con đường đúng đắn nhất cho chính mình bước đi, nhưng biển vẫn luôn là điểm dừng mà nó hướng tới, vì giờ đây không phải là những nỗi buồn và sự cô đơn nữa, nó muốn chia sẽ với biển niềm hạnh phúc của nó, nó muốn biển biết đứa trẻ ngày xưa giờ đã thay đổi, đã biết nghĩ đến niềm vui nhiều hơn là nỗi buồn, đã có một bóng hình sánh đôi với nó trong những ngày tương lai, và nó cũng muốn biển biết, dù nó có đi đến đâu, nó cũng không bao giờ quên biển vì biển là "người" đầu tiên xoa dịu trái tim nó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hè này đứa trẻ sẽ đưa người bạn của nó ra biển, đứa trẻ háo hức muốn biển biết tình yêu của nó tuyệt vời đến mức nào, nó biết biển sẽ thích người bạn của nó cũng như biển đã thích nó, vì đó chính là người đã mang lại hạnh phúc cho nó!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-8585171753865517777?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/8585171753865517777/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=8585171753865517777' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/8585171753865517777'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/8585171753865517777'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2009/06/nho-bien-qua-bao-lau-roi-ko-c-ngui-mui.html' title='Biển'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-7725079371263844100</id><published>2009-06-06T14:40:00.002+07:00</published><updated>2009-06-06T15:05:26.224+07:00</updated><title type='text'>Love</title><content type='html'>Nếu bạn còn cô đơn? Hãy tìm một người để yêu! Nếu bạn đã từng yêu và giờ đang cô đơn, hãy yêu lại! Đơn giản vì tình yêu là một phép màu, là điều kì diệu nhất trong cuộc sống này, có tình yêu, bạn có được tất cả!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có rất nhiều tình yêu, tình yêu gia đình, tình bạn bè, tình yêu đôi lứa, ai có được tất cả những tình yêu đó thì người đó rõ ràng là người may mắn nhất trên đời này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tớ thật sự luôn cảm thấy rằng mình là một người hạnh phúc và may mắn, và có lẽ những gì tớ cảm thấy ko hề sai tí nào, luôn luôn không sai. Trái tim tớ luôn mách bảo cho tớ con đường đi đúng đắn nhất, con đường mà khi đã bước lên rồi thì không bao giờ phải hối hận nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đúng vậy, đã yêu rồi thì sẽ không bao giờ hối hận nữa, đã dám bỏ hết mọi sự cảnh giác, mọi thứ mặt nạ, mọi tường thành, mọi rào chắn đều sụp đổ bởi chính tay mình để yêu và được yêu thì chắc chắn không còn gì có thể khiến cho ta phải sợ và hối hận nữa. Đó mới là tình yêu chân chính nhất, mãi mãi cho đến lúc thân xác này rã đi thì tinh thần này vẫn sẽ luôn tồn tại với tâm niệm trong sạch nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tớ trước giờ chỉ sống mãi trong một sự đơn độc phù phiếm, thế giới xoay quanh chỉ có chính mình, không một màu sắc, không một điểm sáng xuyên suốt con đường trơ trọi, mọi vật, mọi việc diễn ra trong cuộc sống chỉ như những điểm màu chạy lăn tăn trên chiếc lăng kính đã phủ đầy bụi mờ của cuộc sống, không còn sự nhạy cảm, mất đi sự thiết tha với những ước vọng xa hoa, tươi mới. Không nghĩ rằng có ngày, tớ có thể tìm được cho mình một ước vọng, một nguồn sáng, một lối đi mà mỗi bước chân chỉ thôi thúc con tim tớ, cứ mãi rạo rực và phấn khích trước từng giây của cuộc đời. Một hành trình mới, cũng là cuộc sống của tớ nhưng nó đã mang màu sắc của ước vọng, của tương lai và của rất nhiều điều mới lạ, tươi trẻ mà nếu không có tình yêu, cả cuộc đời này tớ cũng sẽ không bao giờ tìm thấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tớ yêu bạn, rất nhiều!!!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-7725079371263844100?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/7725079371263844100/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=7725079371263844100' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/7725079371263844100'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/7725079371263844100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2009/06/love.html' title='Love'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-5846994336145352660</id><published>2009-06-01T00:20:00.002+07:00</published><updated>2009-06-01T00:44:02.337+07:00</updated><title type='text'>Distance close</title><content type='html'>&lt;p&gt;Và khoảng cách đó đã được đóng lại.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;if this is the way I must walk through, then I accept it as path of my life evenwhen it's the worst path!!!&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-5846994336145352660?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/5846994336145352660/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=5846994336145352660' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/5846994336145352660'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/5846994336145352660'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2009/06/distance-close.html' title='Distance close'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-839320461899202002</id><published>2009-05-31T21:25:00.001+07:00</published><updated>2009-05-31T22:23:20.169+07:00</updated><title type='text'>DISTANCE</title><content type='html'>Đó là khoảng cách, ko phải khoảng cách địa lí mà là khoảng cách tinh thần, khoảng cách giữa hai tâm hồn, làm cách nào để xóa đi khoảng cách này đây? Làm sao đây...?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-839320461899202002?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/839320461899202002/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=839320461899202002' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/839320461899202002'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/839320461899202002'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2009/05/distance.html' title='DISTANCE'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-2882659486787512505</id><published>2009-05-31T01:50:00.004+07:00</published><updated>2009-05-31T02:27:11.775+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='feeling'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Feeling</title><content type='html'>Now I know Love is not an easy way to walk through...&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nước mắt của bạn khiến trái tim tôi như vỡ ra hàng trăm mảnh, nhìn những giọt nước mắt chảy dài đó, tôi hứa với lòng rằng tôi sẽ không bao giờ khiến cho bạn khóc như ngày hôm nay nữa. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chỉ ước sao có thể làm cho bạn hiểu được rằng, từ tận sâu trong đáy lòng, tôi cầu mong cho hạnh phúc của bạn mỗi ngày, dù biết đôi tay mình cũng nhỏ bé chả kém gì đôi tay bạn nhưng vẫn hy vọng rằng từ đôi bàn tay này, tôi có thể mang đến cho bạn một hạnh phúc bền lâu và vững chắc.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trong giấc mơ hằng đêm dài thăm thẵm và u tối, tôi biết luôn có một điểm sáng soi đường cho tôi đi, đó chính là nụ cười của bạn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nếu bằng nước mắt của mình có thể đổi được hạnh phúc và niềm vui cho bạn, tôi sẵn lòng từ bỏ mọi niềm vui của mình.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tôi yêu bạn và tất cả những gì tôi mong muốn là có thể dùng tình yêu này mang lại mọi hạnh phúc cho bạn, xóa đi những buồn đau trong quá khứ của bạn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Những lời nói này, không phải vì một phút nhất thời mà phát ra, nếu đó đã là tâm niệm, bạn hãy tin rằng tôi sẽ luôn nhớ và dùng hết sức mình để thực hiện cho bằng được. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Và điều quan trọng hơn hết cả đó là tôi không muốn chỉ vì tình cảm này mà trở thành một cản trở, một thứ gông xiềng trong cuộc đời bạn, không gì đau bằng việc biết mình trở thành một gánh nặng cho người mà mình yêu. Do đó, hãy làm những gì mà bạn luôn thích, đừng vì nghĩ rằng đã có tôi bên cạnh mà tự đánh mất sự tự do của chính mình, đã một lần điều đó giết chết mối quan hệ của tôi và bạn, tôi không muốn lại một lần nữa, chính điều đó lại hủy hoại tiếp cái hạnh phúc mà tôi vừa tìm lại được. Tôi yêu bạn vì chính con người bạn và đó là sự thật!&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-2882659486787512505?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/2882659486787512505/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=2882659486787512505' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/2882659486787512505'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/2882659486787512505'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2009/05/feeling.html' title='Feeling'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-2951082933060336064</id><published>2009-05-26T11:20:00.005+07:00</published><updated>2009-06-18T14:44:41.260+07:00</updated><title type='text'>Exile - Lovers Again</title><content type='html'>Hôm trước nhảy Step mania, đột nhiên nhảy Lovers Again của Exile, cứ thấy buồn buồn ra trong lòng mà không hiểu là tại sao...&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-weight: bold;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:x-large;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(153, 0, 0);"&gt;EXILE - Lovers Again&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="445" height="364"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/QZzJPv60zKE&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1&amp;amp;rel=0&amp;amp;color1=0x3a3a3a&amp;amp;color2=0x999999&amp;amp;border=1"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/QZzJPv60zKE&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1&amp;amp;rel=0&amp;amp;color1=0x3a3a3a&amp;amp;color2=0x999999&amp;amp;border=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="445" height="364"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-weight: bold;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-size:medium;"&gt;Lyrics:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="  -webkit-border-horizontal-spacing: 3px; -webkit-border-vertical-spacing: 3px; font-family:'Trebuchet MS';font-size:12px;"&gt;Lyrics: Kiyoshi Matsuo&lt;br /&gt;Music: Jin Nakamura&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="color: rgb(101, 101, 101);   line-height: 20px; font-family:Verdana;font-size:14px;"&gt;Hatsuyuki ni zawameku machi de&lt;br /&gt;Mioboe no aru SUKAIBURUU no MAFURAA&lt;br /&gt;Furi muita shira nai kao ni utsumuku&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ano hito ga heya wo dete kara&lt;br /&gt;Kono taikutsu na machi ni nidome no fuyu&lt;br /&gt;Boku wa mada omoi no honoo kesezu ni kusubutte iru&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hitori dewa aishiteru&lt;br /&gt;Akashi sa e aimai de setsunai dake&lt;br /&gt;Futari dewa yasashiku&lt;br /&gt;Mimamoru koto tsudukerare nai...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mou ichido aitai to negau no wa&lt;br /&gt;Itami sae itoshii kara&lt;br /&gt;Tokimeki wo nakushita eien yori&lt;br /&gt;Atsui setsuna wo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Sayonara” wa boku kara tsugeta&lt;br /&gt;Koukai naraba nando shita koto darou&lt;br /&gt;Jikan dake makimodosetara ii no ni&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kuchibiru wo usuku hiraite “Mou heiki yo”&lt;br /&gt;To tsubuyaita ano hito&lt;br /&gt;Tsuyogari to hontou wa kiduite ita yo&lt;br /&gt;Kono boku demo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hitori dewa aisareta&lt;br /&gt;Kioku sae hakanakute munashii dake&lt;br /&gt;Futari dewa omoi atatameru&lt;br /&gt;Imi mitsukerare nai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mou nido to anna mi&lt;br /&gt;Dareka no koto aise nai&lt;br /&gt;Sou omotteta&lt;br /&gt;Demo ima wa jounetsu ga me wo samasu&lt;br /&gt;Yokan ga shiteru&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;If I ever fall in love, again&lt;br /&gt;Mou ichido meguri aetara&lt;br /&gt;Sono te wo hanasa nai mou mayowa nai sa&lt;br /&gt;I just dont know what to say to you&lt;br /&gt;Kotoba ni deki nai mama de&lt;br /&gt;Omoi wa afureteku&lt;br /&gt;Get back in love, again&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mou ichido aitai to negau no wa&lt;br /&gt;Itami sae itoshii kara&lt;br /&gt;Tokimeki wo nakushita eien yori&lt;br /&gt;RIARU wo ikiruu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mou nido to anna ni&lt;br /&gt;Dareka no koto aise nai&lt;br /&gt;Sou omotte ta&lt;br /&gt;Demo ima wa jounetsu ga me wo samasu&lt;br /&gt;Yokan ga shiteru&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"    style="font-family:Verdana;font-size:7;color:#656565;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style=" line-height: 20px;font-size:48px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"    style="font-family:Verdana;font-size:7;color:#656565;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style=" line-height: 20px;font-size:48px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"    style="font-family:Verdana;font-size:7;color:#656565;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style=" line-height: 20px;font-size:48px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"    style="font-family:Verdana;font-size:7;color:#656565;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style=" line-height: 20px;font-size:48px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#656565;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style=" line-height: 20px;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Tôi và bạn, chúng ta đã bắt đầu lại một mối quan hệ với những cảm xúc mới. Một mối quan hệ mới hoàn toàn với những ràng buộc mà cả tôi và bạn đều biết rõ nó sẽ xuất hiện nhưng chúng ta chấp nhận. Vì cả tôi và bạn, chúng ta đã biết rõ mình có những tình cảm gì dành cho nhau và tình cảm đó giờ đây đã được khẳng định một cách rõ ràng và chắc chắn. Một cảm giác bền chặt đang lan tỏa trong tôi, chúng thật mãnh liệt nhưng cũng thật ngấm ngầm, chúng làm cho con tim tôi luôn hẫng đi một nhịp khi nhìn thấy tên bạn xuất hiện trên màn hình chiếc di động cũ kĩ của tôi, chúng khiến cho con tim tôi nhảy cẫng lên sung sướng đến loạn nhịp khi từng dòng chữ được bạn type ra trên chiếc monitor vô hồn mà sao ấm áp đến là lạ. Bạn là người duy nhất mang đến cho tôi những cảm giác chân thật này, bạn cũng là người duy nhất khiến cho tôi biết được rằng tình cảm khi được đáp lại một cách chân thành mới đẹp đẽ biết bao, và bạn sẽ luôn là người duy nhất thổi vào hồn tôi những sức sống mới. Tôi đã từng nói nhờ có bạn mà cuộc sống tôi mới có được những màu sắc mới mẻ, và giờ đây tôi sẽ lại nói, có bạn bên tôi trong cuộc đời này chẳng khác nào chiếc cầu vòng rực rỡ sau cơn mưa rào, dịu êm và hạnh phúc. Tôi đã tìm lại được viên ngọc mà mình từng đánh mất, giờ đây tôi sẽ luôn trân trọng viên ngọc ấy, tôi sẽ luôn trân trọng bạn vì tôi biết this is love and this is true.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-2951082933060336064?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/2951082933060336064/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=2951082933060336064' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/2951082933060336064'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/2951082933060336064'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2009/05/exile-lovers-again.html' title='Exile - Lovers Again'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-4752502017266195429</id><published>2009-05-24T13:01:00.005+07:00</published><updated>2009-05-24T13:58:21.234+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Hikki'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='photo'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Utada Hikaru'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Oricon Style'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cut Magazine'/><title type='text'>Utada Hikaru - New ORICON STYLE magazine photos</title><content type='html'>Oricon Style số tháng 5 với loạt ảnh của Hikki-chan :")&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img.photobucket.com/albums/v456/tinnygy/UtadaHikaru/oricon_style_09_01s.png"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 350px; height: 444px;" src="http://img.photobucket.com/albums/v456/tinnygy/UtadaHikaru/oricon_style_09_01s.png" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img.photobucket.com/albums/v456/tinnygy/UtadaHikaru/oricon_style_09_02s.png"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 350px; height: 479px;" src="http://img.photobucket.com/albums/v456/tinnygy/UtadaHikaru/oricon_style_09_02s.png" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img.photobucket.com/albums/v456/tinnygy/UtadaHikaru/oricon_style_09_08s.png"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 350px; height: 476px;" src="http://img.photobucket.com/albums/v456/tinnygy/UtadaHikaru/oricon_style_09_08s.png" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img.photobucket.com/albums/v456/tinnygy/UtadaHikaru/oricon_style_09_03s.png"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 350px; height: 475px;" src="http://img.photobucket.com/albums/v456/tinnygy/UtadaHikaru/oricon_style_09_03s.png" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img.photobucket.com/albums/v456/tinnygy/UtadaHikaru/oricon_style_09_04s.png"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 350px; height: 475px;" src="http://img.photobucket.com/albums/v456/tinnygy/UtadaHikaru/oricon_style_09_04s.png" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img.photobucket.com/albums/v456/tinnygy/UtadaHikaru/oricon_style_09_05s.png"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 350px; height: 480px;" src="http://img.photobucket.com/albums/v456/tinnygy/UtadaHikaru/oricon_style_09_05s.png" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img.photobucket.com/albums/v456/tinnygy/UtadaHikaru/oricon_style_09_06s.png"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 350px; height: 476px;" src="http://img.photobucket.com/albums/v456/tinnygy/UtadaHikaru/oricon_style_09_06s.png" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img.photobucket.com/albums/v456/tinnygy/UtadaHikaru/oricon_style_09_07s.png"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 350px; height: 477px;" src="http://img.photobucket.com/albums/v456/tinnygy/UtadaHikaru/oricon_style_09_07s.png" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân tiện bonus 1 quả ảnh bìa của Cut Magazine :"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://img.photobucket.com/albums/v456/tinnygy/UtadaHikaru/20862_0.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 400px; height: 516px;" src="http://img.photobucket.com/albums/v456/tinnygy/UtadaHikaru/20862_0.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hikki dạo này, càng lúc càng xinh XDXDXD&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-4752502017266195429?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/4752502017266195429/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=4752502017266195429' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/4752502017266195429'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/4752502017266195429'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2009/05/utada-hikaru-new-oricon-style-magazine.html' title='Utada Hikaru - New ORICON STYLE magazine photos'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-1781266445551654166</id><published>2009-05-24T01:16:00.002+07:00</published><updated>2009-05-24T01:59:38.659+07:00</updated><title type='text'>TODAY</title><content type='html'>Today is quite a lonely day, I miss her so much...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không được gặp người đó, cứ thấy trong lòng nhớ nhớ, trống trống như thiếu mất một thứ gì mà mình cũng không thể gọi tên, đến bao giờ thì mình mới được gặp lại đây, mong cho thời gian trôi qua mau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng 7 là thi rồi, vậy mà giờ này vẫn còn cảm thấy cứ như mình chưa có gì trong tay cả... thật chán đời, chữ cứ nhồi vào đầu mà sao ko có tí cảm giác nào là nó có tồn tại. Thây kệ, ko care nữa, tới đâu hay tới đó!!!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-1781266445551654166?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/1781266445551654166/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=1781266445551654166' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/1781266445551654166'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/1781266445551654166'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2009/05/today.html' title='TODAY'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-2809376416894300540</id><published>2009-05-19T09:43:00.002+07:00</published><updated>2009-05-19T11:17:17.255+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='memories'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='friends'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhảm'/><title type='text'>Our First times</title><content type='html'>Có đôi khi bạn ngồi lặng 1 chỗ và tự hỏi "Mình đã gặp những người bạn của mình lần đầu tiên là khi nào? Ở đâu? Và trong hoàn cảnh như thế nào?" rồi thì bạn sẽ tìm thấy mình có nhiều hơn 1 câu chuyện để kể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho đến bây giờ, tớ vẫn còn nhớ rõ, mình đã gặp những người bạn thân thiết nhất của mình trong JPN như thế nào. Đó là một buổi tối đẹp trời của ngày 19 tháng 1 năm 2006! Vì sao mình nhớ được ư? Đơn giản thôi, vì hôm đó là sinh nhật của người mà mình cuồng nhất đời này: Utada Hikaru và tớ hay gọi một cách thân thiết là Hikki-chan. Trong đêm đó, tớ đã được gặp những người bạn mà mãi đến bây giờ, sau hơn 3 năm vẫn còn thân thiết với tớ dù ko phải bao giờ mọi người cũng được gặp nhau. Stone, Tan, HB và Heimama. Stone, Tan và HB thì bình thường thôi, mọi người đều là fan của Hikki nên việc có mặt ở cái quán K&amp;amp;T nhỏ pé, cùng chụm đầu vào 1 cái bánh SN thắp 1 cây nến pe pé, hát bài Happy Birthday chúc mừng SN Hikki rồi thổi nến và ăn là một chuyện rất đỗi bình thường, chỉ có Heimama... nghĩ lại vẫn còn cảm thấy mắc cười vì người này vốn đâu có phải fan Hikki mà là fan của w-inds. thế mà lại bon chen, thấy thông báo offline mừng SN Hikki cũng chạy tới tham gia chung với 2 fan khác của w-inds. Phải công nhận là hết sức nà HAM HỐ &lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://japanest.com/forum/images/smilies/onion/hehe.gif"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 50px; height: 50px;" src="http://japanest.com/forum/images/smilies/onion/hehe.gif" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Nhưng mà nhờ thế mà mình mới quen biết người đó, cũng có thể gọi đó là destiny chăng&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://japanest.com/forum/images/smilies/onion/lovelove2.gif"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 50px; height: 50px;" src="http://japanest.com/forum/images/smilies/onion/lovelove2.gif" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và đó là lí do vì sao tớ đã gặp những người bạn tuyệt vời của mình trong JPN.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi sau khi quen với Stone và bắt đầu đặc biệt chơi thân với Stone thì cũng là lúc mình bắt đầu biết đến Fuu, Nats, Haki, Siv. Mình nói chuyện với Fuu trước, hay đúng hơn là con pé bắt chuyện với mình trước ^^, giờ nghĩ lại vẫn thấy Fuu là một đứa trẻ rất đáng yêu. Tám trên JPN, tám trong Yahoo, tám qua điện thoại di động, không biết từ lúc nào, mình đã trở thành bạn với Fuu và rồi mình cũng gặp mặt Fuu, trong một buổi nhạc hội do trường Minh Khai tổ chức tại trường đại học Kinh Tế (cái này thì mình chả hiểu tại sao cả            &lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://japanest.com/forum/images/smilies/yoyo/39.gif"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 50px; height: 50px;" src="http://japanest.com/forum/images/smilies/yoyo/39.gif" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;) Well, to tell the truth, trong tất cả những mem JPN mà tớ từng gặp qua thì có lẽ Fuu là người cho mình một cái impression mạnh nhất và có lẽ ko chỉ trong JPN mà là trong cả cuộc đời này cũng chả ai cho mình cái ấn tượng mạnh đến thế. Liệu có thể có ai vừa gặp mặt một người mà lần đầu tiên mình gặp mặt đã bẹo má người ta ngay ko??? Well, tớ cá là chả có ai cả!!! Ấy thế mà hôm đó là lần đầu tiên tớ và Fuu gặp mặt nhau bên ngoài và con pé đã bẹo má tớ, ko chỉ 1 mà đến những &lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;4 lần&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;!!!  &lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://japanest.com/forum/images/smilies/cutepig/cutepig43.gif"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 100px; height: 100px;" src="http://japanest.com/forum/images/smilies/cutepig/cutepig43.gif" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;IMPRESSIVE!!! Và đó chính là lần đầu tiên tớ gặp Fuu ^^&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tớ vẫn còn nhớ hôm đó là ngày mùng 3 tết năm 2006, đó cũng là ngày truyền thống mà hội [...] của chúng tớ đi xem phim ở rạp Xi-nê-ma nhưng rất tiếc là hôm đó do đã có hẹn trước đi ăn SN của con bồ nhí lớp 12 nên tớ đã phải thất hẹn nhưng vẫn quyết tới gặp Fuu để đưa quà SN trễ... 3 tháng cho con pé &lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://japanest.com/forum/images/smilies/cutepig/cutepig75.gif"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 100px; height: 100px;" src="http://japanest.com/forum/images/smilies/cutepig/cutepig75.gif" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;  Và đó là lần đầu tiên tớ gặp Nats. Suy nghĩ đầu tiên của tớ về bạn này là "Hơi điên!!!" và "LÚ!!!" Chung quy, nói thật là lần đầu gặp nhau, Tin thấy Nats hơi tửng tửng nhưng lại vừa cảm thấy Nats rất chín chắn, cảm giác là già dặn trc tuổi, một trạng thái phức tạp và mâu thuẫn nhỉ ^^ Có lẽ chủ yếu là do cách ăn mặc và cách nói chuyện nhưng kiểu cười thì... man dại quá &lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://japanest.com/forum/images/smilies/yoyo/42.gif"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 50px; height: 50px;" src="http://japanest.com/forum/images/smilies/yoyo/42.gif" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; Và đó chính là lần đầu tiên tớ gặp Nats ^^&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lần đầu tiên tớ gặp Haki và Si-chan là cùng 1 lúc. Thật ra cũng ko hẳn là cùng một lúc, nói chính xác hơn thì tớ từng gặp Haki trước đó, trong 1 lễ hội cosplay giáng sinh hôm 25/12/2009, nhưng khi đó thì chỉ có tớ biết nó chứ nó chả biết tớ là ai cả... thật là phũ phàng mà &lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://japanest.com/forum/images/smilies/yoyo/40.gif"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 50px; height: 50px;" src="http://japanest.com/forum/images/smilies/yoyo/40.gif" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; Lần thứ 2 và được xem là lần gặp mặt chính thức đầu tiên chính là hôm thi Miss A-Cờ-Cờ. Hôm đó mình cùng pé Fuu và Nats đi Bảo tàng lịch sử chứng tích chiến tranh (Chết tiệt, sao lại vào đó cơ chứ :(( Tớ ghét cái chỗ đó nhứt trên trần đời này :(( ) trước, mải đến 3h thì mới đến nhà hát Hòa Bình gặp Si-chan, Stone và Haki. And that's how I met them :D&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(to be continued)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-2809376416894300540?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/2809376416894300540/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=2809376416894300540' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/2809376416894300540'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/2809376416894300540'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2009/05/our-first-times.html' title='Our First times'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-818700829530215341</id><published>2009-01-10T00:46:00.006+07:00</published><updated>2009-01-10T14:02:35.425+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='lyrics'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Utada Hikaru'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Utada Hikaru newest English single "COME BACK TO ME" (Music, Lyrics)</title><content type='html'>&lt;div style="font-family: times new roman;"&gt;Cuối cùng, sau bao ngày chờ mong thì đùng 1 phát DefJam lại tung ra "Come back to me" vào cái thời điểm mà ai cũng phải bất ngờ vì cứ ngỡ phải đến tháng 2 thì single này mới đc... hờ hờ... fan leech...  &lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/SWhFiL0a3bI/AAAAAAAAACg/6QQAgz6pNL0/s1600-h/aha.gif"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 50px; height: 50px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/SWhFiL0a3bI/AAAAAAAAACg/6QQAgz6pNL0/s320/aha.gif" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5289554215937170866" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="width: 300px; text-align: center;"&gt;&lt;object width="300" height="110"&gt;&lt;param name="movie" value="http://media.imeem.com/m/0YI1AstZpv"&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent"&gt;&lt;embed src="http://media.imeem.com/m/0YI1AstZpv" type="application/x-shockwave-flash" wmode="transparent" width="300" height="110"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div style="padding: 1px; background-color: rgb(230, 230, 230);"&gt;&lt;div style="padding: 4px 4px 0pt 0pt; float: left;"&gt;&lt;a href="http://www.imeem.com/"&gt;&lt;img src="http://www.imeem.com/embedsearch/E6E6E6/" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;form method="post" action="http://www.imeem.com/embedsearch/" style="margin: 0pt; padding: 0pt;"&gt;&lt;input name="EmbedSearchBox" type="text"&gt;&lt;input value="Search" style="font-size: 12px;" type="submit"&gt;&lt;div style="padding-top: 3px; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://ads.imeem.com/ads/banneradclick.ashx?ep=0&amp;amp;ek=0YI1AstZpv"&gt;&lt;img src="http://ads.imeem.com/ads/bannerad/152/10/" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://ads.imeem.com/ads/banneradclick.ashx?ep=1&amp;amp;ek=0YI1AstZpv"&gt;&lt;img src="http://ads.imeem.com/ads/bannerad/153/10/" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://ads.imeem.com/ads/banneradclick.ashx?ep=2&amp;amp;ek=0YI1AstZpv"&gt;&lt;img src="http://ads.imeem.com/ads/bannerad/154/10/" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://ads.imeem.com/ads/banneradclick.ashx?ep=3&amp;amp;ek=0YI1AstZpv"&gt;&lt;img src="http://ads.imeem.com/ads/bannerad/155/10/0YI1AstZpv/" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/form&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.imeem.com/tinnygy/music/_Z8_1Pmi/utada_utadacome_back_to_me/"&gt;Utada-Come Back To Me - Utada&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;span style="color:#222222;"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;The rain falls on my windows&lt;br /&gt;And a coldness runs through my soul&lt;br /&gt;And the rainfalls&lt;br /&gt;Oh the rainfalls&lt;br /&gt;I don't want to be alone&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I wish that I could photoshop all&lt;br /&gt;Our bad memories&lt;br /&gt;'cause the flashbacks&lt;br /&gt;Oh the flashbacks&lt;br /&gt;Won't leave me alone&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;If you come back to me&lt;br /&gt;I'll be all that you need&lt;br /&gt;Baby come back to me&lt;br /&gt;Let me make up for what happened and come back&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;CHORUS&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Come back)&lt;br /&gt;'Cause baby come back to me&lt;br /&gt;(Come back)&lt;br /&gt;I'll be everything you need&lt;br /&gt;(Come back)&lt;br /&gt;Baby come back to me&lt;br /&gt;(Come back)&lt;br /&gt;Oh you're one in a million&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Come back)&lt;br /&gt;Baby come back to me&lt;br /&gt;(Come back)&lt;br /&gt;I'll be everything you need&lt;br /&gt;(Come back)&lt;br /&gt;Baby come back to me&lt;br /&gt;(Come back)&lt;br /&gt;You're one in a million&lt;br /&gt;(One in a million)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;On the reside of Manhattan&lt;br /&gt;She goes shopping for new clothes&lt;br /&gt;And she buys this&lt;br /&gt;And she buys that&lt;br /&gt;Just leave her alone&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I wish that he would listen&lt;br /&gt;To her side of the story&lt;br /&gt;It isn't that bad&lt;br /&gt;It isn't that bad&lt;br /&gt;And she's wiser for it now&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I admit I cheated (Admit I cheated)&lt;br /&gt;Don't know why I did it (Why I did it)&lt;br /&gt;But I do regret it (Do regret it)&lt;br /&gt;Nothing I can do or say can change&lt;br /&gt;Come back&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;CHORUS x1&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Everything I ever did&lt;br /&gt;Heaven knows I'm sorry but&lt;br /&gt;I was too young to see&lt;br /&gt;You were always there for me&lt;br /&gt;And my curiosity got the better of me&lt;br /&gt;Baby take it easy on me&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anything from A to Z&lt;br /&gt;Call me what you want it but&lt;br /&gt;I open my heart to thee&lt;br /&gt;You are my priority&lt;br /&gt;Can't you see you've punished me&lt;br /&gt;More than enough already&lt;br /&gt;Baby take it easy on me&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Baby take it easy on me&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Baby come back to me&lt;br /&gt;Baby come back to me&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;CHORUS repeat x2&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;La la la la..&lt;br /&gt;La la, la la la laa..&lt;br /&gt;La la, la la la laa..&lt;br /&gt;La la laaa...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;b&gt;VỀ BÊN EM&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Translated by TINNYGY&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;span style="color:#222222;"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;Những giọt nước mưa rơi tí tách trên cửa sổ&lt;br /&gt;Và bất chợt một làn hơi lạnh chảy xuyên qua trái tim em&lt;br /&gt;Và mưa&lt;br /&gt;Ôi mưa&lt;br /&gt;Em không muốn phải cô đơn&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Em ước mình có thế chỉnh sửa tất cả&lt;br /&gt;những kí ức buồn bã kia&lt;br /&gt;bởi vì những hồi tưởng&lt;br /&gt;Ôi những hồi tưởng của em&lt;br /&gt;Chúng không bao giờ buông tha em&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu anh trở về bên em&lt;br /&gt;Em sẽ trở thành bất cứ điều gì anh cần&lt;br /&gt;Anh yêu hãy về bên em&lt;br /&gt;Hãy để em gói lại tất cả những gì đã xảy ra và anh lại về bên em&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;CHORUS:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Hãy trở về)&lt;br /&gt;Vì, anh yêu hãy về bên em&lt;br /&gt;(Hãy trở về)&lt;br /&gt;Em sẽ trở thành mọi thứ anh cần&lt;br /&gt;(Hãy trở về)&lt;br /&gt;Anh yêu hãy về bên em&lt;br /&gt;(Hãy trở về)&lt;br /&gt;Ôi, anh là người duy nhất trong số tất cả&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Hãy trở về)&lt;br /&gt;Anh yêu hãy về bên em&lt;br /&gt;(Hãy trở về)&lt;br /&gt;Em sẽ trở thành mọi thứ mà anh cần&lt;br /&gt;(Hãy trở về)&lt;br /&gt;Anh yêu hãy về bên em&lt;br /&gt;(Hãy trở về)&lt;br /&gt;Anh là người duy nhất trong tất cả&lt;br /&gt;(Duy nhất trong tất cả)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên những con phố của Manhattan&lt;br /&gt;Cô ấy đang mua sắm những bộ quần áo mới&lt;br /&gt;Và cô ấy mua thứ này&lt;br /&gt;Và cô ấy mua thứ kia&lt;br /&gt;Hãy để cô ấy được yên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải chi anh ấy có thể lắng nghe&lt;br /&gt;câu chuyện này từ phía cô ấy&lt;br /&gt;Nó không xấu đâu&lt;br /&gt;Nó không xấu như thế đâu&lt;br /&gt;Và giờ đây, với những chuyện như thế cô ấy đã khôn ngoan hơn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em thừa nhận rằng mình đã lừa dối (thừa nhận sự lừa dối)&lt;br /&gt;Em cũng không hiểu vì sao em lại làm thế (tại sao em lại làm thế)&lt;br /&gt;Nhưng em đã hối hận (rất hối hận)&lt;br /&gt;Không gì em có thể nói hay làm để thay đổi điều đó&lt;br /&gt;Hãy trở về&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chorus x1&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi thứ em đã từng làm&lt;br /&gt;Thượng Đế biết rõ, em xin lỗi nhưng&lt;br /&gt;Khi đó em còn quá non dại để có thể thấy rõ&lt;br /&gt;Anh luôn ở bên em&lt;br /&gt;Và em luôn luôn tò mò, hiếu kì&lt;br /&gt;Anh yêu, đừng đòi hỏi ở em quá cao&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bất cứ thứ gì từ A đến Z&lt;br /&gt;Gọi tên em theo bất cứ thứ gì anh muốn nhưng&lt;br /&gt;Em đã mở rộng trái tim này với anh&lt;br /&gt;Anh là sự ưu ái đầu tiên của em&lt;br /&gt;Anh không cảm thấy rằng anh đang trừng phạt em sao&lt;br /&gt;Đã quá đủ&lt;br /&gt;Anh yêu, xin đừng đòi hỏi ở em quá cao&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh yêu, xin đừng đòi hỏi ở em quá cao&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh yêu hãy về bên em&lt;br /&gt;Anh yêu hãy về bên em&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;CHORUS x2&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;La la la la..&lt;br /&gt;La la, la la la laa..&lt;br /&gt;La la, la la la laa..&lt;br /&gt;La la laaa...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-818700829530215341?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='related' href='http://www.imeem.com/tinnygy/music/_Z8_1Pmi/utada_utadacome_back_to_me/' title='Utada Hikaru newest English single &quot;COME BACK TO ME&quot; (Music, Lyrics)'/><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/818700829530215341/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=818700829530215341' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/818700829530215341'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/818700829530215341'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2009/01/utada-hikaru-newest-english-single-come_10.html' title='Utada Hikaru newest English single &quot;COME BACK TO ME&quot; (Music, Lyrics)'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/SWhFiL0a3bI/AAAAAAAAACg/6QQAgz6pNL0/s72-c/aha.gif' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-380404859358778762</id><published>2008-12-20T01:23:00.001+07:00</published><updated>2008-12-20T01:23:36.175+07:00</updated><title type='text'>Hikki_10th_anniversary</title><content type='html'>&lt;script type="text/javascript" src="http://cdn.widgetserver.com/syndication/subscriber/InsertWidget.js"&gt;&lt;/script&gt;&lt;script&gt;if (WIDGETBOX) WIDGETBOX.renderWidget('690f1add-2787-42ec-80dc-2b9d9bf0a8f8');&lt;/script&gt;&lt;noscript&gt;Get the &lt;a href="http://www.widgetbox.com/widget/hikki_10th_anniversary"&gt;Hikki_10th_anniversary&lt;/a&gt; widget and many other &lt;a href="http://www.widgetbox.com/"&gt;great free widgets&lt;/a&gt; at &lt;a href="http://www.widgetbox.com"&gt;Widgetbox&lt;/a&gt;!&lt;/noscript&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-380404859358778762?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/380404859358778762/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=380404859358778762' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/380404859358778762'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/380404859358778762'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2008/12/hikki10thanniversary.html' title='Hikki_10th_anniversary'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-3096092723167562352</id><published>2008-12-08T15:26:00.001+07:00</published><updated>2008-12-08T15:29:16.370+07:00</updated><title type='text'>08/12/2008 - ANNOUNCE!!!</title><content type='html'>&lt;span style="font-family: arial;"&gt;May be I have to admit, Yahoo 360 is gonna be down in no time so, I just guess I have to move all my dear into this page ^^, lucky me for creating an account in this good blog!!!&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-3096092723167562352?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/3096092723167562352/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=3096092723167562352' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/3096092723167562352'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/3096092723167562352'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2008/12/08122008-announce.html' title='08/12/2008 - ANNOUNCE!!!'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-2380087738755010251</id><published>2008-07-28T12:18:00.004+07:00</published><updated>2008-07-28T12:42:29.637+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='originally fiction'/><title type='text'>SHORT STORY NO.5</title><content type='html'>SHORT STORY NUMBER 5.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:georgia;font-size:180%;"&gt;RELATIONSHIP&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Written by&lt;/span&gt;: &lt;strong&gt;&lt;span style="color:#990000;"&gt;Tinnygy Fong&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Rate&lt;/span&gt;: &lt;strong&gt;M&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Thể loại&lt;/span&gt;: &lt;strong&gt;&lt;span style="color:#660000;"&gt;Angst, Yuri&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Claimed&lt;/span&gt;: Tất cả nhân vật đều là của tôi, chúng sống trong trí tưởng tượng của tôi, do đó không ai được lấy cắp chúng khỏi tôi.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5227935869042683186" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp3.blogger.com/_niLwfAhhKtQ/SI1b-V7P7TI/AAAAAAAAAA4/T9usQibnGog/s320/being+alone.jpg" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Có những điều như 1 + 1 = 2 vậy, vô cùng hiển nhiên, cũng có những điều mà tưởng chừng như vô cùng đơn giản nhưng lại cực kì khó hiểu. Như cô và nó, mối quan hệ giữa cô và nó, không ai có thể lí giải được thật ra giữa cô và nó có thể có mối quan hệ gì, kể cả chính nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó không nghĩ là mình yêu cô nhưng nó luôn bị cuốn vào căn phòng u ám kì lạ của cô, gian phòng nhuốm màu tối tăm, ảm đạm kể cả khi đó là một buổi trưa hè rực rỡ. Nó không yêu cô nhưng nó lại đẩy cô xuống chiếc giường đen rộng đủ cho 2 người nằm kia và làm tình với cô, liên tục, không ngừng và cô, không bao giờ từ chối nó, không bao giờ phản kháng lại nó. Nhưng nó biết, cô cũng không hề yêu nó. Nhưng nếu đó chỉ đơn thuần là sự lôi cuốn về thể xác, nó đã không thể ở bên cô suốt cái đêm mà cô đau đớn như chết đi khi biết người đàn ông của đời cô vĩnh viễn rời xa cô để về với chúa. "Ở lại bên tôi", chỉ với câu nói đó và nó sẵn sàng vứt bỏ mọi thứ để đến bên cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn trai nó từng nói rằng cậu không xem mối quan hệ của nó với cô như một thứ lí do để làm xáo trộn tình cảm giữa cậu và nó, và nó đồng ý, tình cảm của nó và cậu, trước đó và bây giờ vẫn vậy, ko thay đổi, nó say mê cậu, cả tinh thần lẫn thể xác, nó yêu cậu từ trong ra ngoài, trước đến sau, mọi thứ thuộc về cậu, nó yêu tất cả. Và cậu cũng thế. Vậy tại sao nó lại ngủ với cô? Nó không hiểu. Nhưng không ai biết về mối quan hệ này giữa nó và cô ngoài cậu, thậm chí, cậu đã từng gặp cô khi đang đi chơi với nó trong công viên, cô đang dạo chơi với người đàn ông của mình. Nó và cô không chào nhau nhưng ánh mắt của nó dành cho cô cũng như khi cô nhìn nó, có vẻ cậu đã nhìn thấy ánh mắt đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Em đã ngủ với cô ta à?" Cậu hỏi và nó không ngạc nhiên lắm. "Đúng vậy!" Nó chỉ đơn giản trả lời thế, và cậu cũng không nói gì thêm, không tức giận, ghen tị hay sao sao cả, chỉ bình tĩnh và lắng nghe rồi im lặng như thể đó là một thứ chuyện hiển nhiên. Chỉ có duy nhất một lần, cậu chủ động nói với nó về mối quan hệ này, đó là khi người đàn ông của cô đã chết, ngay sau lễ tang. "Em sẽ tiếp tục ngủ với cô ta chứ?" Cậu chỉ hỏi và nó chỉ gật đầu rồi lại thôi, câu chuyện không bao giờ bắt đầu lại từ phía cậu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Căn phòng tối tăm được thắp sáng bởi những ngọn nến như mọi khi, không khí nóng ẩm của mùa hè vây lấy thân thể của cô và nó, từng giọt mồ hôi chảy dài phủ lấy hai cơ thể áp mạnh vào nhau. Đau! Nó ngạc nhiên nhìn cô và nhìn lại chính mình, máu! Những giọt máu đỏ chảy dài trên cánh tay trái của nó và trên lưỡi dao rọc giấy trên tay cô. "Tại sao?" Nó chẳng sao cảm thấy hoảng sợ, như một thứ chất kích thích đang hòa tan vào những mạch máu trong cơ thể. Nó gặm nhấm cơ thể cô với tất cả mê say, mặc cho máu có chảy ra nhiều hơn nữa hay cô có nắm chặt hơn con dao trong bàn tay mình. "Em không biết!" Nó không cần biết, nếu cô cho rằng làm thế có thể thỏa mãn được mình, nó cho cô làm mọi thứ cô muốn. Và hơn cả mọi sự ngạc nhiên nhất trên đời này mà nó từng gặp, cô khóc, con dao rơi xuống đất và cánh tay cô ôm chặt cơ thể đẫm máu của nó, những giọt nước mắt lăn dài trên mặt cô, cô khóc như chưa bao giờ được khóc. Nó choàng cánh tay đầy máu của mình ra sau lưng và kéo cô sát hơn về phía nó, vỗ về cô như cái cách mà người ta vỗ về một đứa trẻ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng thì nó đã hiểu mối quan hệ của nó và cô là gì, nó đã hiểu. "Em sẽ không bao giờ gặp chị nữa." Và nó rời khỏi cuộc đời cô, như chưa bao giờ xuất hiện. "Nhưng những vết sẹo trên cơ thể em, nó sẽ tồn tại mãi" Cậu nói khi làm tình với nó, bàn tay cậu chạm lên làn da với những vết sẹo, nó chỉ lắc đầu "Rồi chúng sẽ mờ đi... như là..." nó lại lắc đầu, nó hôn lên môi cậu, một nụ hôn ngọt ngào. Điều duy nhất mà nó chưa bao giờ làm khi ở bên cô, đó là nó chưa bao giờ hôn lên môi cô. "Anh sẽ luôn yêu em chứ?" Cậu chỉ cười, không cần đáp lại vì đó là một lẽ hiển nhiên, cậu biết nó sẽ luôn là của cậu.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-2380087738755010251?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/2380087738755010251/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=2380087738755010251' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/2380087738755010251'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/2380087738755010251'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2008/07/short-story-no5.html' title='SHORT STORY NO.5'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://bp3.blogger.com/_niLwfAhhKtQ/SI1b-V7P7TI/AAAAAAAAAA4/T9usQibnGog/s72-c/being+alone.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-9137020435970144146</id><published>2007-10-19T23:49:00.000+07:00</published><updated>2007-10-19T23:49:03.100+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Utada Hikaru'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='a school story'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='fiction'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hello project'/><title type='text'>A SCHOOL STORY (CHAPTER 4)</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:georgia;"&gt;&lt;strong&gt;Chapter THREE: &lt;span style="font-size:180%;color:#ff0000;"&gt;IT'S DEFINATELY A BAD DAY&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;"Cậu nghĩ sensei sẽ làm gì 2 người họ?" Reina ngồi sau thì thầm vào tai Aya khi cô vẫn còn ngửa người ra sau để né cánh tay của Maki và Yossie.&lt;br /&gt;"Không biết! Khó mà đoán được, Iida sensei vốn khó lường mà. À mà cậu khoẻ hẳn chưa? ý tui là chỗ kì trước tui... ném trúng á?" Aya thì thầm trở lại, mắt cô vẫn còn nhìn về phía Kaori với gói quà màu hồng trên tay và gương mặt đỏ lên vì giận dữ nhưng vẻ mặt thì vẫn bình tĩnh như thường. Aya lại liếc về phía Maki và Yossie, 2 người giờ đây mặt mũi xám xịt như xác chết lâu ngày trên cao nguyên sương giá vậy.&lt;br /&gt;"A, cám ơn, khoẻ hẳn hoàn toàn rồi, cũng không có gì nghiêm trọng đâu. Ừm,cậu nói cũng đúng. Nhớ mấy lần trước tưởng sensei sẽ lột da một ai đó mà rốt cuộc chỉ phạt có hai ngày cọ nhà vệ sinh." Reina nhìn Aya với vẻ mặt đầy thông cảm.&lt;br /&gt;"Ai bảo 2 ngày, 2 tuần lễ lận đó." Aya khẽ gào lên giọng bất mãn vừa đủ để Reina nghe mà không gây chú ý.&lt;br /&gt;"Hả? 2 tuần lễ? Nhưng sao tui thấy cậu làm có 2 ngày à?" Aya quay lại nhìn Reina cười nhết mép một cách bí hiểm.&lt;br /&gt;"Người ta phải có mọi cách để sắp xếp mọi chuyện cho thuận lợi với mình nhất chứ."&lt;br /&gt;"Hửm? Không lẽ cậu..." Nhưng trước khi Reina kịp hỏi Aya thì tiếng nháo nhào của cả lớp đã kéo sự chú ý của cô trở về phía Iida sensei. Có vẻ như ai cũng đang thắc mắc xem cô sẽ xử lý Yossie và Maki kiểu gì.&lt;br /&gt;"Cả lớp nghiêm!" Yossie hô, cô vội vã chạy về chỗ của mình. Mọi người trong lớp đều đứng dậy, cúi gập người về phía trước.&lt;br /&gt;"Ohaio Gozaimasu, Iida sensei!"&lt;br /&gt;"Được rồi, mọi người ngồi, riêng Yossie và Maki thì đứng đó." Kaori vừa nói vừa nhìn Yossie và Maki với cặp mắt hình mũi tên khiến cả 2 bắt đầu chảy mồ hôi hột. "Ok, cả lớp chú ý, kể từ hôm nay lớp chúng ta sẽ có thêm một thành viên mới, Fujimoto, em vào đi."&lt;br /&gt;Từ ngoài cửa, Miki bước vào, cô hất mái tóc của mình ra sau khiến cho tất cả những đứa con trai trong lớp đều xuýt xoa dù trên trán cô vẫn còn dán miếng băng cứu thương nhưng điều đó không làm giảm sức hấp dẫn của cô. Miki đứng cạnh Iida sensei, giương mắt nhìn khắp lượt cả lớp, ánh mắt dửng dưng, trái với những gì cô lo lắng ban nãy, lớp học này có vẻ dễ trị hơn cô tưởng. Nhưng Miki không biết mình đã lầm, lầm một cách trầm trọng.&lt;br /&gt;"Cô xin giới thiệu, đây là Fujimoto Miki, em ấy được chuyển đến từ trường AveT, thực ra thì cô cũng không rõ lắm về cái trường dở hơi đó nên chúng ta cũng không cần quan tâm đến nó, cái quan trọng là giờ đây Fujimoto đã là HS trường ta, cô mong các em đối xử với bạn mới thật tốt." Kaori hướng ánh mắt cảnh cáo của mình về phía Tsuji và Aibon, 2 cô bé có gương mặt dễ thương, ngây thơ và rất giống nhau nhưng dĩ nhiên không có tí quan hệ bà con nào cả, rồi lại nhìn về phía Maki với Yossie. Có vẻ như lần này, lại đến lượt Iida sensei lầm, lầm một cách trầm trọng.&lt;br /&gt;Miki nãy giờ đứng đó nhìn Kaori với vẻ mặt như vừa bị một cú đấm móc dưới tông vào hàm, Kaori bảo trường cũ của cô là dở hơi, ngôi trường nổi tiếng nhất cả thành phố về mọi mặt mà sensei dám bảo dở hơi. Miki cảm thấy hơi hơi bị chạm tự ái dù cô cũng ko ưa lắm trường cũ của mình nhưng cô giữ bình tĩnh, cô vẫn chưa muốn gây sự, nhất là lúc này. Miki lại nhìn xuống mọi người, nở nụ cười thiên thần của cô vốn đủ sức làm thót con tim của tất cả những đứa con trai ở trường cũ của cô.&lt;br /&gt;"Xin chào mọi người, mình là Fujimoto Miki, rất hân hạnh được gặp mọi người." Cả lớp đều vỗ tay hoan ngênh Miki, không ai để ý tới 1 người đang bận giấu mặt sau quyển SGK Anh văn to tướng.&lt;br /&gt;"À, về chỗ ngồi, Tanaka! Em sẽ chuyển ra sau lưng Niigaki ngồi... Fujimoto, em sẽ ngồi ở chỗ cũ của Tanaka."&lt;br /&gt;"Thưa sensei, trước khi về chỗ có thể cho em hỏi một câu được không ạ?" Miki bất ngờ hỏi khiến mọi người, kể cả Reina đang dọn bàn để sang chỗ mới ngồi cũng ngưng lại ngước lên nhìn.&lt;br /&gt;"Em muốn hỏi chuyện gì?"&lt;br /&gt;"À, sensei biết đấy, về tai nạn của em (Miki chỉ vào miếng băng cứu thương trên trán mình)...từ lúc ở phòng y tế, em được biết người gây ra nó cũng đang học lớp này, em rất muốn biết người đó là ai, chỉ vậy thôi." Miki nhìn Iida sensei, cười mỉm một cách ngây thơ.&lt;br /&gt;Kaori hơi cau mày, cô biết chuyện này không sớm thì muộn Miki cũng biết nhưng không ngờ cô ta lại hỏi vào lúc này, ngay sau khi cô đã sắp xếp chỗ ngồi đâu xong xuôi. 'Đồ ngu Iida, sao lại sắp cái chỗ như vậy? Để con nhỏ này ngồi sau Risa cũng được mà? Sao lại chuyển Reina đi làm chi nữa không biết.' Kaori nhìn Miki vẫn kiên nhẫn chờ mình trả lời, có vẻ cô không thể không trả lời câu hỏi của Miki.&lt;br /&gt;"Ừm..."&lt;br /&gt;++++++++++++&lt;br /&gt;Aya bất động, mồ hôi giọt chảy ra từ trán cô, 'Sao lại là con nhỏ này?' Aya nhìn lên Maki và nhận thấy Maki cũng quay xuống nhìn cô cười khẩy. 'Chết tiệt Maki, cười cái gì?' Aya bắt đầu lục lọi trong cặp sách của mình và lôi cuốn SGK Anh văn của mình ra. Và từ lúc Maki bị phạt đứng trước mặt Aya, cô nghĩ tầm nhìn của mọi người hướng về mình chắc chắn cũng đã được che lại bớt. Aya mở cuốn SGK đặt thẳng đứng trước mặt mình và nép người xuống để che mặt mình lại. Vừa trốn, Aya vừa cầu nguyện cho con nhỏ học sinh mới đó ngồi xa xa mình một chút. Có vẻ như Reina cũng nhìn thấy biểu hiện kì quặc của Aya.&lt;br /&gt;"Cậu gặp ma à?"&lt;br /&gt;"Cái gì?" Aya quay xuống nhìn Reina một cách khó hiểu, "Cậu nói cái quái gì chứ?"&lt;br /&gt;"Nếu không sao lại sợ con nhỏ HS mới dữ vậy?" Reina chỉ về phía quyển sách Anh văn dựng trước mặt Aya.&lt;br /&gt;"Không, không phải, tui cũng không biết nữa, chỉ là không muốn cô ta nhìn thấy tui thôi." Aya tiếp tục nép xuống bên dưới quyển sách của mình, chỗ trú ẩn an toàn nhất hiện nay.&lt;br /&gt;"Hửm, xem nào, từ khi nào mà Aya-chan của chúng ta lại sợ bị người khác nhìn thấy vậy?" Reina nói với giọng giễu cợt, vỗ vỗ vào lưng Aya.&lt;br /&gt;"Tanaka! Em sẽ chuyển ra sau lưng Niigaki ngồi." nghe tên mình khiến Reina giật mình, chuyển chỗ ra phía sau Risa ngồi, tốt thôi, dù gì cô cũng chơi thân với Risa mà, như vậy chả phải sẽ có nhiều cơ hội để 888 hơn sao?&lt;br /&gt;"Hai!" Reina đứng dậy hí hửng dọn dẹp tập vở của mình "Giờ ra chơi tui qua nói tiếp nha." Reina nháy mắt với Aya. Aya nhìn Reina cười vui vẻ, chia vui với cô.&lt;br /&gt;" Fujimoto, em sẽ ngồi ở chỗ cũ của Tanaka." Cả Aya lẫn Reina ngay lập tức như bị đông đặc lại, nhìn Kaori kinh hãi (Aya) và ngạc nhiên (Reina). Aya có thể nghe thấy tiếng ai đó huýt sáo nho nhỏ.&lt;br /&gt;"Maki!" Aya nhéo vào mông Maki khiến cô hơi nhảy ra phía trước.&lt;br /&gt;"Gì chứ? Người ta huýt sáo cũng không cho à?" Maki quay xuống nhìn Aya, cười gian xảo.&lt;br /&gt;"Damn Maki..." Nhưng trước khi Aya có thể xả tiếp một tràng những câu chửi rủa dành cho Maki thì Reina đã lên tiếng "Aya, cô ta muốn hỏi sensei chuyện gì kìa?"&lt;br /&gt;Cả Aya lẫn Maki đều ngẩng lên nhìn con nhỏ học sinh mới vừa chỉ tay vào miếng băng dán trên trán vừa hỏi.&lt;br /&gt;"...em rất muốn biết người đó là ai, chỉ vậy thôi." Và mọi người trong lớp cũng nhìn Kaori với ánh mắt chờ đợi cũng như cô gái kia, thật ra từ lúc cô ta mới bước chân vào lớp, ngoại trừ 4 người, cả lớp ai cũng thắc mắc tại sao một cô gái xinh đẹp dịu dàng vậy lại có một cái băng cứu thương trên trán vào ngày đầu tiên đến trường.&lt;br /&gt;'Không, Iida sensei, đừng nói, em van đấy.'&lt;br /&gt;"Ừm..."&lt;br /&gt;+++++++++&lt;br /&gt;"Ừm... thôi kệ, chuyện này trước sau thì em cũng biết." Kaori nói với Miki mà như nói với chính mình. Cô nhìn xuống chỗ Aya, lúc này đang núp hoàn toàn sau quyển sách anh văn sau lưng Maki, tằng hắng rõ to, Kaori gọi. "Matsuura Aya!"&lt;br /&gt;"...hai~" Aya đứng dậy mọi cách miễn cưỡng trong con mắt ngạc nhiên của mọi người (Reina và mọi người còn lại trong lớp) và những cái lắc đầu nhún vai (Maki và Yossie).&lt;br /&gt;Tằng hắng thêm lần nữa, Kaori chỉ tay về phía Aya "Đấy là người mà em muốn tìm đấy."&lt;br /&gt;Miki cảm thấy shock toàn tập. Cô luôn nghĩ người có thể ném một quả bóng vào đầu cô đủ sức để khiến cô phải ngất xỉu hẳn phải là một đứa con trai, đằng này lại là một đứa con gái, lại còn đang bị bó bột tay trái nữa. Cô nhìn Kaori với ánh mắt hoài nghi, không biết Kaori có phải chỉ định đại một người để bao che cho kẻ tội đồ thật sự.&lt;br /&gt;"Là đồ thật đấy, không phải đồ giả đâu, nếu em không tin, một hồi ra về có thể ở lại xem Matsuura-san tập bóng." Kaori như nhìn thấu suy nghĩ của Miki.&lt;br /&gt;Aya lúc này không biết làm sao mà nói, mọi người vẫn đang nhìn cô với ánh mắt nửa ngạc nhiên, nửa vỡ lẽ, có vẻ như lúc này, ai cũng có thể đoán ra lí do.&lt;br /&gt;"Chúc cậu may mắn đây!" Reina nói, ánh mắt giễu cợt, giờ thì cô đã hiểu tại sao Aya lại sợ Miki như sợ ma rồi.&lt;br /&gt;'Lí thú đấy chứ, là thật sao?' Miki quan sát Aya từ đầu đến chân. Aya đứng cạnh cửa sổ, luồng nắng sớm từ bên ngoài rọi lên mái tóc dài của cô, xuyên qua vài cọng loã xoã trước mặt, làm ánh lên làn da trắng sáng của cô, cô cuối đầu, ánh mắt hờ hững nhìn xuống mặt bàn, cặp chân mày hơi cau lại càng làm tăng thêm vẻ đáng yêu ,bất giác một cảm giác hưng phấn như vừa tìm được một món đồ ưng ý chạy khắp người cô. Vẫn tiếp tục quan sát Aya một cách hứng thú lạ thường, Miki cúi chào Kaori về chỗ ngồi "Arigatou Sensei!". Đi ngang Aya vẫn còn đứng đó, khuôn mặt căng thẳng. Nở nụ cười nửa miệng, Miki khẽ thì thầm vào tai Aya.&lt;br /&gt;"You're mine!"&lt;br /&gt;Aya giật mình quay lại nhìn Miki đã ngồi xuống chỗ của mình, 'Cái quái gì?' Aya nghĩ, đây là lần đầu tiên cô gặp một chuyện kì cục thế này. Nhưng xem ra chuyện rắc rối này cũng không phải là tệ hại hoàn toàn, ít nhất Iida sensei cũng quên mất chuyện phạt cô vì tội gây thương tích cho bạn học. Lấy đó làm điềm may mắn duy nhất của mình vào lúc này, Aya cố dỗ cho bản thân không cố quay đầu ra sau để đề phòng chừng Miki và nhanh chóng, Aya cảm thấy thoải mái hơn đôi chút khi cô bắt đầu nghe Iida sensei xử Maki với Yossie.&lt;br /&gt;+++++++++&lt;br /&gt;"Ai-chan!"&lt;br /&gt;"Hử?" Cô gái đang đứng thẩn thờ bên cửa sổ giật mình khi nghe ai gọi mình liền quay lại nhìn "A, Rika-chan, Ohaio!" và mỉm cười với người bạn vừa gọi mình.&lt;br /&gt;"Sao thế? trông cậu có vẻ không được hăng hái thì phải?" Rika nhìn bạn mình, lo lắng hỏi.&lt;br /&gt;"Không, mình đâu có bị sao đâu..." Ai lại quay mặt về phía sân trường, từ hành lang lớp, cô có thể thấy rõ phòng tập Kendo và không biết tự bao giờ đã luôn có thói quen nhìn xuống đó mỗi khi rảnh rỗi.&lt;br /&gt;"Cậu nói dối, chắc chắn sáng nay vừa có gì đó xảy ra với cậu." Rika nhìn bạn mình với ánh mắt 'không thể tin được'.&lt;br /&gt;"Không, tui không có gì thật mà, chỉ là... thôi, cũng không có gì đâu." Ai xua xua tay về phía Rika, thở dài thườn thượt.&lt;br /&gt;"Thôi nào, nói tui nghe xem nào... Aichan, kể tui nghe đi mà..." Rika nắm tay Ai năn nỉ. Ai quay lại nhìn Rika để chắc rằng bạn mình không phải vì tò mò mà hỏi.&lt;br /&gt;Khẽ thở dài, Ai chống cằm lên thành cửa sổ "Sáng nay trên đường đi học, tui đã vô tình gặp người đó."&lt;br /&gt;"Ửm? Thật sao? Rùi sao nữa? Cậu có nói gì với cậu ta không?" Rika xem ra có vẻ rất hứng thú với cậu chuyện của Ai.&lt;br /&gt;"Có... Mình đã tát người đó và còn chửi người đó là 'Đồ dê xồm' nữa..." Ai vùi mặt vào 2 tay mình, không thể tin nổi là khi đó bản thân lại làm 2 chuyện điên khùng đến vậy. Trong khi đó, Rika há hốc mồm nhìn bạn mình.&lt;br /&gt;"Cái gì?" Rika hỏi lại với vẻ không thể nào như thế được. "Cậu tát Risa-chan và gọi cậu ta là 'Đồ dê xồm'? Làm sao mà cậu lại?"&lt;br /&gt;"Tớ không biết, bởi vì trong lúc đang đi vậy, tớ có cảm giác có ai đó ở sau lưng lấy tay nảy váy của tớ lên nên liền quay lại phản ứng ngay, nào ngờ lại là cậu ấy..." Ai ngày càng vùi mặt mình vào 2 tay.&lt;br /&gt;"Tội nghiệp Risa-chan, thế là thành nạn nhân của Ai-chan." Rika vừa nói vừa nhún vai lắc đầu.&lt;br /&gt;"Rika-chan!" Ai hét lên, 2 mặt bắt đầu đỏ lên vì xấu hổ&lt;br /&gt;"Hahaha, xem mặt cậu kìa, vậy rồi Risa-chan phản ứng thế nào?" Rika vẫn còn cười khúc khích.&lt;br /&gt;"Ưm... cậu ấy... cậu ấy sau đó mới quay lại nhìn tớ với vẻ mặt khá giận dữ...và tớ vội xin lỗi nhưng khi ngẩng mặt lên đã không thấy cậu ấy đâu cả." Ai ấp úng trả lời.&lt;br /&gt;Lần này thì Rika laugh out loud trong khi Ai liếc xéo cô.&lt;br /&gt;"Rika-chan!"&lt;br /&gt;"Hahaha, sorry, không thể nào nhịn cười được, cái con nhỏ ngốc đó, cậu ta chạy trốn mất tiêu lun à?" Rika vẫn còn bụm miệng cười, nhìn Ai hỏi.&lt;br /&gt;Ai gật đầu, cô cũng không tài nào hiểu nổi tại sao Risa lại chạy trốn trong khi người sai là mình. Rika liền vỗ vỗ vào vai Ai an ủi cô. "Thôi, không sao đâu, tui chắc Risa-chan không giận cậu đâu."&lt;br /&gt;"Thật không?" Ai ngẩng lên nhìn Rika với ánh mắt tràn đầy hy vọng. Rika gật đầu mỉm cười.&lt;br /&gt;"Nếu muốn, chiều nay đến câu lạc bộ chung với tớ đi, cậu có thể xin lỗi lại Risa-chan, lần này tớ sẽ đảm bảo là cậu ta không chạy trốn nữa đâu."&lt;br /&gt;"Hai, cám ơn Rika-chan!" Ai mỉm cười, vậy là một hồi nữa cô sẽ được gặp Risa, một chút bối rối khi cô nhớ tới chuyện sáng nay nhưng với quyết tâm sẽ xin lỗi Risa đàng hoàng, với lại có Rika đi chung, Ai cảm thấy yên tâm hơn, giờ thì trong lòng cô vui lạ thường.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-9137020435970144146?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/9137020435970144146/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=9137020435970144146' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/9137020435970144146'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/9137020435970144146'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2007/10/school-story-chapter-4.html' title='A SCHOOL STORY (CHAPTER 4)'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-1975529285596540448</id><published>2007-10-19T23:28:00.000+07:00</published><updated>2007-10-19T23:28:21.538+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Utada Hikaru'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='a school story'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='fiction'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hello project'/><title type='text'>A SCHOOL STORY (CHAPTER 3)</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:georgia;font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;Chapter THREE: &lt;span style="font-size:180%;color:#ff0000;"&gt;PROBLEMS COMING!&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;"Ưm..." Cô ta từ từ mở mắt, nắng sáng rọi vào từ chiếc cửa sổ ở phía trên đầu cô chiếu thẳng vào mặt cô khiến cô không thể mở to mắt ra hoàn toàn mặc dù đã có một chiếc rèm che bớt lại. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;br /&gt;"Ah, em tỉnh lại rồi à? Cũng nhanh quá đó chứ! 'Đáng ghi vào sách kỉ lục'..." Một giọng nói lạ vang lên bên cạnh khiến cô bất ngờ quay sang nhìn và ngay lập tức một cơn đau như quả búa ta đập vào đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Ah!" Cô rên lên, trước mắt cô như giăng đầy một màn đỏ của máu, và đầu thì đau như búa bổ. Cô nhăn nhó đưa tay nên sờ trán mình và ngạc nhiên khi nhận ra một miếng băng dán trên trán mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;'Chuyện gì xảy ra vậy?' cô nghĩ thầm và vội ngồi dậy khi nhớ tới cái mục đích cần phải làm của mình nhưng chỉ để một lần nữa cảm nhận cơn đau của chục lưỡi cưa cứa vào đầu mình, cô ngã trở xuống giường, nhăn nhó ôm đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Đừng cố ngồi dậy, tôi khuyên em nên nghỉ ngơi một tí trước khi muốn làm chuyện khác." giọng nói kia lại vang lên, lần này cô nghe có cả tiếng bước chân. "Tôi là bác sĩ của trường HeMo,Yasuda Kei. Và em hiện đang nằm trong phòng y tế của trường."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Phòng y tế? Tại sao tôi lại ở đây?" Cô vẫn chưa thể nhớ được cái lí do cho sự bất tỉnh của mình, cô chỉ nhớ là mình đang trên đường đi tìm phòng hiệu trưởng và cô có đi ngang sân bóng, sân bóng với... "Ah!" cơn đau đầu lại nổi lên khi cô cố nhớ lại mọi chuyện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"À, chậc, giải thích sao đây, nói đơn giản thì em xui xẻo bị ăn phải một quả bóng của con quái vật tổ bóng chày và được đưa tới đây trong tình trạng bất tỉnh." Kei gãi gãi mang tai mình, cố tìm cách giải thích ngắn gọn nhất cho cô gái kia hiểu. Bất chợt cửa phòng bật mở, một nữ giáo viên bước vào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;++++++&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Iida sensei, Iida sensei!" một nữ sinh có mái tóc tém, gương mặt đáng yêu chạy về phía một nhóm giáo viên đang đứng trong phòng GV buôn chuyện trước giờ lên lớp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Hai, Utada-san! Có chuyện gì đó?" Kaori tách khỏi nhóm GV và đi về phía Hikaru, thắc mắc chuyện gì xảy ra mà khiến cho cô học trò của mình lo lắng đến vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"À...ừm... là Aya-chan, sensei biết đó, tai nạn như mọi khi..." Hikaru ấp úng, cô đang lưỡng lự xem có nên nói cho Kaori biết không, vì cô biết sensei vốn đã khá nhức đầu với mấy vụ tai nạn lần trước do Aya gây ra. Quả đúng như cô đoán, vừa nghe tin là Kaori đã nhíu mày ngay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Cái con bé này, không biết bao giờ mới thôi gây ra những chuyện điên khùng kiểu này nữa đây." nói rồi Kaori quay lại nhìn Hikaru, xoa đầu cô "Cám ơn em nhé, em về lớp trước đi, cô sẽ phải lên phòng y tế ngay bây giờ đây."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hikaru cúi đầu chào sensei rồi về lớp. Kaori đứng đó nhìn theo cô học trò nhỏ ngoan ngoãn của mình thở dài rồi đi về phía phòng y tế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;++++++++&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Xin lỗi Kei-san nhưng tôi nghe nói Matsuura-san lại gây tai nạn nên tôi đến xem ai là nạn nhân."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Ah, Kaori-san, không sao đâu, con bé tỉnh lại rồi." Kei mỉm cười nhìn Kaori, khách quen bất đắc dĩ của phòng y tế, bạn thân từ thời còn đi học của cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Ah, chào em, cô là Iida Kaori, em có thể nói cô nghe lớp của em, cô sẽ xin phép GV chủ nhiệm giúp em cho." Kaori nhìn cô gái đang nằm trên giường, mỉm cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Ahem, Kaori-san, con bé là HS mới đấy." Kei tằng hắng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Hửm? HS mới?" Kaori ngạc nhiên nhìn cô gái vẫn còn nằm im lặng trên giường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Goto Maki nói đấy!" Kei nhếch mép nhìn Kaori nhíu mày suy nghĩ "Lớp cậu cũng lắm thứ khác người quá nhỉ?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kaori đưa tay lên trán, lắc đầu, quả thật đây là năm học đầu tiên trong 4 năm làm CN của mình, cô gặp một lớp học rắc rối thế này. Mặc dù vốn đã từng dạy qua những đứa trẻ đó từ cấp lớp dưới nên cô biết chúng khá rõ nhưng làm CN thì lại là một chuyện khác, cô phải dọn dẹp bãi chiến trường của chúng sau mỗi trận phá phách trời đánh của lũ trẻ. "May mà chúng nó là con gái..." Kaori thì thầm với bản thân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Là con gái vẫn có thể làm ra khối chuyện động trời như thường thôi, đừng khinh thường chúng quá." Kei nhìn Kaori, lần này với ánh mắt hoàn toàn nghiêm túc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Em cũng đồng ý, cô không nên khinh thường con gái, nếu không sẽ phải hối hận rất nhiều đấy!" cô gái nằm trên giường bệnh cuối cùng cũng lên tiếng sau một quãng thời gian im lặng, gương mặt cô mang đầy vẻ thách thức. "À và nếu có thể, cô có thể nhân tiện chỉ em phòng hiệu trưởng ở đâu không? Em cần đến đó để nhận lớp mới, nhận tiện em xin tự giới thiệu, em là Fujimoto Miki và em nghĩ cô không nên từ chối giúp đỡ em vì có vẻ như học trò của cô là nguyên nhân cho mọi tai nạn em gặp phải từ sáng đến giờ." cô gái kia giờ đã đứng dậy hẳn bất chấp cơn đau đầu, đưa tay vuốt mái tóc bồng bềnh của mình hất ra sau rồi chắp tay trước ngực, chờ đợi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kei và Kaori nhìn nhau ngao ngán, lại thêm một vấn đề phiền phức sắp sửa xuất hiện trong trường nữa. Nhưng dù gì thì Kaori cũng dẫn Fujimoto đến phòng hiệu trưởng, cô nghĩ cô gái đó nói cũng có lí, ít nhất thì cũng tại Matsuura mà cô ta bị cái tai nạn này. Phòng hiệu trưởng nằm ở tầng trệt dãy phòng học lớp 12, từ phòng y tế đến đó phải băng qua 2 khoảng sân vì phòng y tế nằm ở dãy phòng lớp 10.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Cộc cộc cộc!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Mời vào!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Chào buổi sáng Yuko-san, tôi mang học sinh mới tới gặp cô này." Kaori mở cửa bước vào, theo sau là Miki&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"A! Kaori-san, bất ngờ nhỉ? Và ai đây nếu đó không phải là Fujimoto Miki, con gái của lão râu dê Fujimoto Hayashi sao?" Nói đến đây, giọng Yuko mang vẻ giễu cợt thấy rõ. Điều đó có vẻ không làm Miki ngạc nhiên cho lắm nhưng lại khiến Kaori cau mày lại nhìn Yuko với vẻ khó chịu. Yuko cười khúc khích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Cô biết biệt danh của papa à?" Miki hỏi lại, cô biết cha mình và hiệu trưởng trường HeMo có quen biết nhưng không ngờ lại thân đến thế, 'Vậy thì chắc sẽ khoẻ thôi'. Lần này Kaori quay lại nhìn Miki với vẻ mặt không thể tin nổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Không chỉ biết mà còn hiểu nữa kìa. Nhưng thôi chuyện đó để bàn sau, hôm nay là ngày đầu tới trường của em, do đó cô xin tự giới thiệu, cô là Yuko Nakazawa, hiệu trưởng đời thứ 18 của trường HeMo,ừm, cô cũng đã chọn cho em một lớp học tốt nhất để em có thể dễ dàng làm quen với mọi người và làm quen với phong cách của trường." Yuko bắt đầu lục lọi trong hộc tủ cất đầy giấy tờ học sinh. "Đây rồi, Kaori!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kaori giật nảy mình khi nghe tiếng Yuko gọi mình, cô đang mải mê suy nghĩ xem một hồi lên lớp sẽ giảng bài cho Aya với Maki nghe kiểu nào "Hả?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Kaori-san, Fujimoto-san đây sẽ là học sinh của lớp 10A5 do cô CN đấy, cô có thể dẫn con bé về lớp được rồi đấy." Yuko xua xua tay về phía Kaori và Miki trong sự ngạc nhiên của cả 2.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kaori nhìn Yuko với vẻ mặt như muốn nói 'Tôi không thể nhận con bé này vào lớp tôi, tôi sẽ chết vì chiến tranh dài hạn đấy!' nhưng Yuko vẫn quyết định phớt lờ vẻ mặt của Kaori bằng một gương mặt không cảm xúc."Còn đứng đó làm gì nữa? 2 người không mau về lớp đi, chuông reo rồi kìa!" Yuko lạnh lùng nói. Hết cách, Kaori đành phải dẫn Miki về lớp mình nhưng chưa ra đến cửa thì cô phải dừng lại, có vẻ như Fujimoto vẫn còn chuyện muốn nói với Yuko.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"À, Yuko sensei, theo em thấy thì có vẻ như cô cũng quen khá thân với papa, do đó em nghĩ ít nhiều cô cũng hiểu cái họ của em không phải chỉ để cho mọi người xưng hô nhau, nói thẳng ra thì em hy vọng cô không quá kì đà cản mũi vào những chuyện em sẽ làm vì nếu không, em e rằng sẽ không có kết quả tốt cho cô đâu." Miki chắp tay trước ngực, ngạo mạn nói, ở trường cũ của mình, cô đã từng tiễn hết 2 đời hiệu trưởng cùng rất nhiều GV vào bệnh viện chỉ vì can thiệp vào những việc cô làm và dĩ nhiên cha cô luôn giải quyết mọi thứ cho cô, êm xuôi. Nhưng lần này thì không chỉ Yuko mà cả Kaori đều cười ngặt nghẽo như điên khiến Miki tức điên lên vì lời nói của cô không có vẻ gì là cảnh cáo được ai cả."2 người cười cái gì vậy?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Trời ạ, đây là lần đầu tiên trong đời tôi mới nghe có người dùng cái giọng điệu đó đe doạ tôi, ah Fujimoto-san, có vẻ như em vẫn chưa hiểu lắm tình hình ở trong trường này. Nhưng thôi kệ, nếu em đã không muốn tôi can thiệp thì tôi sẽ khoanh tay đứng ngoài cuộc mọi chuyện của em kể cả khi cha em và tôi là bạn thân lâu năm, tôi sẽ để em tự do thoải mái trong trường, chỉ sợ mai mốt lại có người chạy đến năn nỉ tôi can thiệp mọi chuyện giùm em thôi." Yuko cố nín cười, làm vẻ mặt nghiêm túc nhìn Miki "Rồi, giờ thì lên lớp được chưa, cô sẽ không can thiệp vào bất cứ chuyện nào của em cả, hứa chắc! Chúc may mắn!" nói rồi Yuko giơ ngón tay cái về phía Miki, nháy mắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và lúc này thì Miki bắt đầu hoang mang, lo lắng vì những phản ứng kì lạ của hiệu trưởng trường và cả GV CN của mình. Đây là lần đầu tiên trong đời cô gặp phải tình huống này, một hiệu trưởng không những không nổi giận hay lo sợ trước lời nói của cô mà còn đồng ý một cách nhanh chóng. 'Cái quái gì thế này?' Miki nghĩ thầm trong lúc đi theo Kaori về lớp. Từ đầu hành lang, Miki đã nghe thấy những âm thanh ồn ào phát ra từ căn phòng ở cuối dãy trong khi những phòng khác đều giữ im lặng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Đám nhóc này, lại làm trò gì nữa đây..." Miki nhìn Kaori thở dài đủ để biết căn phòng ồn ào đó chính là lớp mới của mình. Miki lại nhớ đến lời nói của Yuko 'Cô chọn cho em lớp học tốt nhất...' 'Đừng nói lớp học tốt nhất của bà già đó là như vậy đó nhe.'.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-1975529285596540448?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/1975529285596540448/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=1975529285596540448' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/1975529285596540448'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/1975529285596540448'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2007/06/school-story_09.html' title='A SCHOOL STORY (CHAPTER 3)'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-8294092830347599180</id><published>2007-06-08T09:58:00.000+07:00</published><updated>2007-06-08T10:12:24.217+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='a school story'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='fiction'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='a'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hello project'/><title type='text'>A SCHOOL STORY (CHAPTER2)</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:georgia;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Chapter TWO&lt;/span&gt;: &lt;span style="font-size:180%;color:#ff0000;"&gt;THE INSANE MORNING&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;"Hôm nay tới lượt ai đây hả?" Kei, bác sĩ của trường, nhìn cái mặt vừa ló vào phòng hỏi với vẻ ngán ngẩm, cô quá rõ những trò bạo lực này mà. Nhấm nháp nốt tách trà còn bốc khói nghi ngút và đặt xuống bàn, Kei chỉ tay về phía chiếc giường gần nhất. Aya và Maki vội bế cô gái vẫn còn bất tỉnh kia đặt lên giường.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;br /&gt;"Hừm, tháng trước là con bé Rika,3 tuần trước là Shibata, 2 tuần trước là Yossie,1 tuần rưỡi trước là Kamei, tuần trước là ừm Akai, 4 hôm trước là Reina, tuần này cô nghe nói em đã gãy mất một tay rồi mà Aya, sao vẫn còn có nạn nhân là thế nào hả?" Kei nhìn cánh tay bó bột của Aya một cách khó hiểu. Cô đi về phía cô gái bất tỉnh kia, tò mò quan sát, một gương mặt lạ hoắc mà cô chưa từng thấy qua trong trường này. Chỗ trái banh va phải trên trán của cô gái đó đã bắt đầu sưng lên và đổi thành màu tim tím. Kei bắt đầu bôi thuốc vào vết thương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Là tại Nacchi đó, bà già đó, đã bảo là em bị chấn thương mà vẫn nhất định bắt ra ném cho Yossie đánh." Aya bắt đầu rủa xả Nacchi thầm, chỉ tại bà già đó mà cô dính vào đủ chuyện lôi thôi này. Kei khẽ khịt mũi khi nghe Aya gọi Nacchi là bà già, đáng lẽ Nacchi nên cho Aya tập riêng hay ít ra cũng phải có biện pháp an toàn cho các thành viên còn lại, Aya vào đội chưa đầy 2 tháng mà xem chừng tai nạn đã liên tục xảy ra, bi giờ còn dính cả người lạ nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Nhưng làm sao mà em ném trúng con bé này vậy? Ý tôi là không lẽ cô ta cũng giống Rika vậy à? Làm khán giả rùi xui xui bị ăn banh luôn?" Kei dán nốt miếng băng lên vết thương, dọn dẹp mọi thứ trở vào hộp thuốc của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Em cũng không biết làm sao mà con nhỏ này lại ăn banh nữa..." Aya nhún vai, cô không có ý kiến gì cho cái tai nạn này cả, thậm chí khi chạy ra khỏi sân bóng, cô biết trái banh của mình còn chưa chạm vào cô gái này nữa nhưng không hiểu sao cô có cảm giác cô ta sẽ gặp nguy hiểm và Aya hoàn toàn không mong muốn cô gái này gặp tí nguy hiểm nào cả, cô chỉ nhớ khi đó, cô chỉ muốn lao ra thật nhanh để ôm lấy cô gái này thoát khỏi quả banh đang bay đến thôi. Nhưng sau đó, do cảm thấy quá ngớ ngẩn với cảm xúc của bản thân, Aya hoàn toàn hành động ngược lại với mong muốn của mình.Khi đó, cô cảm thấy xấu hổ vì suy nghĩ của bản thân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Là như vậy, em thì không biết con nhỏ này ở đâu ra nhưng nó chỉ đi ngang sân bóng thôi, chứ không hề đứng lại xem, rồi Aya bắt đầu ném bóng, và trái bóng bay sượt qua đỉnh đầu của Yossie, lao vào tấm lưới, ai dè lưới thép cũ quá rồi nên không chịu nổi sức mạnh trâu bò của... quả banh. Thế là rách lưới, và quả banh làm một đường vào thẳng đầu của con nhỏ này luôn. Em làm khán giả nên thấy rất rõ." Maki nói, phớt lờ cú liếc xéo chết người của Aya. "Tội nghiệp con nhỏ này, mới ngày đầu tiên vô trường mà đã dính chưởng của một trong 3 con quái vật kinh khủng nhất trường rồi, không biết những ngày trong tương lai sẽ ra sao đây, hài dà..." Maki vừa thở dài vừa thụt người xuống để né cú móc ngang của Aya.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Cô cũng nghĩ vậy đấy." Kei gật gù nhìn Maki.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Sensei!" Aya la lên. Nhưng Kei lẫn Maki đều tỏ vẻ phớt lờ Aya mà tiếp tục câu chuyện của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Nhưng làm sao em biết con bé này là HS mới của trường?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Hehehe, Sensei không biết sao? Tất cả những đứa con gái đẹp trong trường này em đều nắm rõ tư liệu hết á, do đó làm gì có chuyện một con nhỏ đẹp vậy học trong trường này mà trước giờ em không hề hay biết chứ? Chỉ có thể là học sinh mới thôi!" Maki mỉm cười gian manh, móc trong túi áo ra một cuốn sổ tay đưa cho Kei xem. "Đây là bản tóm gọn, bản chính nằm ở nhà em kìa." Maki tiếp tục nhe răng cười nhăn nhở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Wow, cũng đầy đủ dữ, cô không ngờ đấy... làm sao mà em có được mấy thông tin này vậy?" Kei nhìn vào cuốn sổ tay một cách cẩn thận, thậm chí còn lẩm nhẩm vài cái tên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"À, em có nguồn đáng tin cậy mà..." Maki nháy mắt, cô chưa bao giờ thất bại hay sai lầm trong chuyện thu thập thông tin cả. Thậm chí cả câu lạc bộ báo chí còn phải đến nhờ vả cô và mời cô gia nhập nhưng Maki đã từ chối lời mời, cô biết lợi điểm của mình nằm ở đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"E hèm, xin lỗi vì cắt ngang câu chuyện của hai người nhưng rốt cuộc con nhỏ này có sao không vậy?" Aya tằng hắng giơ tay lên phát biểu. Cô muốn về lớp sớm, vì cô thấy cứ đứng mãi ở đây không hề là một ý hay tí nào cả nhất là khi cánh tay còn nhúc nhích được của cô bắt đầu có chiều hướng muốn tiến dần về phía chiếc giường cạnh cô, hay nói chính xác hơn là cô muốn chạm vào khuôn mặt đang nhắm nghiền mắt kia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Ah, con bé này hả? Không sao đâu, chỉ bị trầy trụa u đầu chút xíu thôi, không có gì nghiêm trọng đâu, nằm một hồi sẽ tỉnh thôi mà. Hai em có thể về lớp được rồi đấy!" Kei trả cuốn sổ tay cho Maki, không quên thì thầm vài câu vào tai cô trước khi quay trở về bàn làm việc của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Vậy bọn em cũng về lớp đây, chào sensei nhé!" Aya và Maki cúi người chào Kei trước khi cả hai chạy một mạch về phòng thay đồ của CLB.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên hành lang về lớp, Maki cứ vừa đi vừa suy nghĩ đến nỗi Aya phải chạy trở lại lôi cô đi cho kịp giờ vào lớp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Làm gì vậy? Trễ giờ học bi giờ!" Aya càu nhàu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Aya, cậu thích con nhỏ kia phải không?" Maki bất ngờ lên tiếng hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Cái gì?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;+++++++++&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô thức dậy vào 5 giờ sáng, hít đất 20 cái cùng với chạy tại chỗ liên tục trong 20 phút, tắm rửa thay đồ rồi ăn sáng. Hôm nay xem ra sẽ là một ngày may mắn cho cô đây, vì cô vừa nhặt được một đồng tiền xu dưới chân bàn trong lúc lọ mọ tìm chiếc giày còn lại của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Vừa đủ để mua Mundane ST. Hôm nay chắc chắn là một ngày cực kì may mắn của mình." Cô mỉm cười vui vẻ, nhìn vào gương để sửa sang lại mái tóc vừa được cắt ngắn ngang vai của mình. Cuối cùng, cô cũng được trở về trường sau 3 ngày nghỉ bất đắc dĩ của mình. Cô hôn chào mẹ mình và đi học, trên đường đến trường, cô đi ngang một quầy báo nhỏ quen thuộc. Quầy báo này vốn tồn tại ở cái góc phố nhỏ từ lâu lắm rồi, chắc cũng phải trước cả khi cô ra đời, cô nghĩ vậy vì thường hay nghe mẹ nói về cuốn truyện tranh dạy làm mẹ mà bà rất thích mua ở quầy báo này, và cô biết những cuốn báo đó được mua trong khi bà mang thai cô. Mỉm cười cúi đầu chào bác chủ quầy, cô mua cuốn truyện tranh yêu thích của mình, không quên cảm ơn bác chủ quầy vì lời chúc một ngày tốt lành. Bỏ cuốn truyện vào cặp, cô lững thững đi, hoà mình vào dòng người đông đúc trên phố chính nhưng nhanh chóng tách khỏi dòng người kia để rẽ vào một con đường nhỏ hơn và ít người hơn. Nhưng cảm giác vui vẻ phấn khởi của một buổi  sáng may mắn nhanh chóng biến thành một thứ cảm giác kinh hãi pha lẫn tò mò khi mà cô nghe thấy một giọng nói kì lạ phát ra từ một chiếc thùng rác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"... Mình... không thể... được... cô... ta không... thể biết..." Ban đầu cô giật nảy mình khi nghe thấy giọng nói đó, nhất là khi này, cả khúc đường chỉ có mỗi mình cô, tình huống này hình như cô đã gặp qua ở đâu rồi, cô nhăn trán suy nghĩ một chút và chợt nhớ đến bộ phim kinh dị Mỹ mà tuần trước cô vừa cùng bạn xem. Trong bộ phim đó cũng có một đoạn, nhân vật nữ trong phim đi trên một con đường hoang vắng vào ban đêm, và trong góc tối của một căn nhà, một giọng nói ma quái vang lên, nữ nhân vật đó như bị thôi miên, bước tới một cách vô tự chủ và trở thành bữa tối ngon lành cho con quái vật kinh tởm. Cô rợn người nhớ lại cảnh phim đó, nhất là tiếng thét bi thảm và tuyệt vọng của nhân vật nữ đó khi rơi vào tay của con quái vật. 'Nhưng đây là buổi sáng và thùng rác đó đang nằm ở chỗ có nhiều nắng nhất' cô tự trấn an mình, vuốt vuốt tay lên trước ngực, chầm chậm tiến gần về phía thùng rác. Bất ngờ nắp thùng rác bật mở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"MÌNH KHÔNG THỂ NHƯ THẾ NÀY MÃI ĐƯỢC!" Một cô gái đứng bật dậy từ trong thùng rác và hét lên, 2 tay đưa lên trời. Tất cả khiến cô ngã ngửa ra phía sau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Reina? Cậu làm gì ở đây vậy?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô ngồi dậy, xoa xoa đỉnh đầu của mình, mồm há hốc khi nhìn thấy cô bạn thân của mình xuất hiện từ trong một cái thùng rác. "RISA-CHAN, cậu làm gì ở trong một cái thùng rác công cộng vậy?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;++++++++&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Maki, cậu vừa hỏi tớ cái gì vậy?" Aya nhìn Maki, thắc mắc vì khi nãy, chuông reo vào lớp vừa vang lên nên cô không thể nghe được Maki nói gì cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Ôi không, không có gì cả, vào lớp lẹ lên thôi, chuông reo rồi kìa." Maki hối Aya, lần tới lượt cô kéo Aya đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả 2 bước vào lớp, may mắn, GVCN vẫn chưa vào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Gocchan, Aya, 2 người về lớp trễ vậy?" Kamei trông giống như vừa trải qua một trận cười bò lăn bò càng vì cả người vẫn còn rung lên, tay ôm lấy bụng và khoé mắt vẫn còn nước. Cô nhìn 2 người bạn vừa vào lớp của mình rồi lại nhìn ra cửa lớp "Yocchan đâu rồi?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Maki và Aya nhìn nhau một cách khó hiểu sau khi cả 2 đã về chỗ ngồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Yocchan chưa về lớp sao? Tui tưởng Yocchan phải về trước bọn này lâu rồi chứ? Chẳng lẽ..." Chưa nói dứt câu, cửa lớp mở tung ra và Yossie bước nhanh vào lớp, gấp gáp đóng cửa lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Ah! Yocchan! Sao về lớp trễ vậy?" Maki mỉm cười nhìn Yossie.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Đừng hỏi, vừa gặp chuyện kinh khủng đây..." Yossie lẩm bẩm trong lúc về chỗ ngồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi người liền nhìn nhau cười khúc khích, rồi lại hướng ánh mắt về phía Yossie đầy ẩn ý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Ah! Có vẻ như Rika-chan lại vừa đan thêm một chiếc nón hồng xinh xắn cho Yocchan của chúng ta nhỉ?" Ayaka ngồi sau Yossie bất ngờ chồm lên đút tay vào cặp Yossie và rút ra một gói đồ được bọc cẩn thận bằng giấy hồng trước khi Yossie kịp nhận ra chuyện gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Trả đây Ayaka!" Yossie vội chồm người lên để lấy lại gói quà nhưng Ayaka đã nhanh tay ném về phía Tsuji ngồi bàn đầu. Tsuji vừa cầm gói quà cười khúc khích, huơ huơ về phía Yossie "Ở đây này Yocchan!" Khiến Yossie vội vã chạy lên chỗ Tsuji nhưng vừa đến nơi thì Tsuji lại ném nó về cuối lớp, nơi Reina đã đợi sẵn để chụp. Yossie lại phải chạy xuống chỗ cuối lớp nhưng gần đến nơi thì Reina đã ném tiếp cho Makoto đang ngồi cạnh Kamei ôm bụng cười khi nhìn Yossie bị mọi người quay như quay dế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Ogawa, cậu mà không đưa cho tui thì tui sẽ giết cậu đấy." Yossie hét lên khi nhìn thấy Makoto chụp lấy gói quà nhưng cô chỉ nhìn Yossie cười thách thức rùi thẳng tay ném về hướng ngược lại khi mà Yossie đã gần chạm được vào gói quà. Yossie gào lên, cô bóp cổ Makoto một cái đe doạ trước khi chạy về phía gói quà. Yossie lúc này đã phóng một tia nhìn giết người về phía Maki, người đang cầm gói quà trong tay một cách hờ hững, miệng huýt sáo một giai điệu vui tai, phớt lờ một áp lực chết người đang tiến lại gần mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Maki, trả tui!" Yossie tiến về phía Maki, cô vội chụp lấy gói quà nhưng Maki đã nhanh tay giơ gói quà lên cao khiến Yossie mém tí thì ngã chúi nhũi. Yossie lại chồm người lên cao để giành lại gói quà và do cả Yossie lẫn Maki đều có chiều cao ngang nhau nên việc này không mấy dễ dàng cho lắm. Và cứ mỗi lần Yossie gần chụp được gói quà thì Maki lại đưa tay sang hướng khác hay chuyền gói quà sang tay còn lại. "Yo, cố lên lớp trưởng, cố lên Goto-san!" Cả lớp bắt đầu quay lại reo hò cổ vũ cho Yossie và Maki.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hết cách, Yossie phải nắm tay Maki lại nhưng do cô nắm mạnh tay quá khiến cho gói quà trong tay Maki văng ra và bay một vòng thật ngoan mục vào mặt người vừa bước vào từ cửa lớp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Bộp!" Một âm thanh khô khan vang lên và mọi người ngơ ngác, hoảng hốt nhìn nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Yoshizawa Hitomi! Maki Goto!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Chết rồi..." Yossie lẫn Maki cùng lúc nói, giọng yếu hẳn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-8294092830347599180?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/8294092830347599180/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=8294092830347599180' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/8294092830347599180'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/8294092830347599180'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2007/06/school-story-chapter2.html' title='A SCHOOL STORY (CHAPTER2)'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-5763831757610211837</id><published>2007-06-07T14:11:00.000+07:00</published><updated>2007-06-07T14:28:31.777+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='a school story'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='fiction'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hello project'/><title type='text'>A SCHOOL STORY (CHAPTER1)</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;strong&gt;Chapter ONE: &lt;span style="font-size:180%;color:#ff0000;"&gt;HELLO MORNING&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nắng bình minh vẫn còn chưa kịp len vào các tòa nhà công sở phủ rèm kín mít nơi cửa sổ nhưng dưới phố, con đường đã đông đúc người qua lại, học sinh, công nhân viên, quan chức nhà nước, những hàng quán, những chiếc xe hơi bóng loáng có, cũ kĩ có. Nói chung là một ngày trông có vẻ bình yên cho đến khi...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;br /&gt;"Đồ dê xồm." "Chát."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi thứ diễn ra chốp nhoáng trước khi nó kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra. Nó, một nữ sinh lớp 10 của một trường TH nổi tiếng, đứng đắn đàng hoàng, học giỏi chăm ngoan, hiền lành dịu dàng (cái này là tự phong), chưa bao giờ làm qua bất cứ chuyện gì xấu xa (ngoại trừ lâu lâu ăn vụng và ngủ gục trong lớp nhưng chỉ là lâu lâu thôi), chưa bao giờ bị bất cứ ai phàn nàn hay la mắng vậy mà hôm nay, giữa thanh thiên bạch nhật hay tệ hơn nữa là giữa chốn đông người, bị một đứa con gái khác tát vào mặt và chửi là đồ dê xồm. Nó shock kinh khủng, đây là chuyện shock nhất trước giờ mà nó từng gặp, hàng chục cặp mắt đổ dồn về phía nó, nó có thể cảm thấy má phải của mình bắt đầu nóng kinh dị. Nó mắt vẫn nhìn chăm chăm về hướng mà cái bàn tay thô bạo kia đã đẩy khuôn mặt nó đi, nuốt nước miếng một cách khó khăn và lên tiếng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Tôi có làm cái gì cô sao?" Giọng nói của nó run lên dần theo cơn nóng trên đỉnh đầu của nó.&lt;br /&gt;Nó quay lại nhìn thẳng vào mắt đứa con gái kia và chỉ 2 giây đã mém ngất xỉu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Mình... mình xin lỗi..." Cô gái kia lúng túng cuối đầu xin lỗi nó, gương mặt cũng đỏ chả kém cái má phải của nó. Nhưng khi cô gái đó ngẩng mặt lên thì đã chả còn thấy nó đâu nữa, nhìn quanh quất xung quanh cũng không thấy nó đâu cả, cuối cùng với chút thất vọng (có lẽ do chưa nói được lời xin lỗi), cô gái đó đành lặng lẽ bỏ đi mà không hề hay biết trong một góc của con phố, trong một chiếc trashcan, có một mẩu váy đồng phục thò ra dưới chiếc nắp chưa được đóng kín...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Mình... mình... cô ta... cô ta... sao... sao... có thể... là... là... cô ta... được chứ...?" Một giọng nói lắp bắp phát ra từ bên trong thùng rác và may cho cái giọng nói ngu xuẩn kia là ngay lúc này chả có con ma nào lởn vởn gần đó đủ để hét toáng lên 'Thùng rác có ma,'. Ít nhất là cho đến lúc này...&lt;br /&gt;Thật là một ngày không bình yên cho cuộc sống, vất vả, vất vả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;+++++++&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trường học vẫn xôm tụ như mọi ngày, đầu tuần mà. Mọi người tinh thần sảng khoái sau hai ngày ăn chơi, thì cho dù có là trở lại địa ngục cũng vui vẻ như thường. Gió thổi xào xạc đung đưa hàng hoa giấy trên hàng rào đá quanh trường, gió xuân khiến con người ta sảng khoái làm sao. Nhưng rất nhanh, sự lao xao của đám đông học sinh bên ngoài cổng trường bắt đầu lan tỏa vào bên trong khi một chiếc Ron Royce bóng loáng đổ phịch ngay trước cổng trường. Bên trong xe, một người đàn ông lớn tuổi vận áo đuôi tôm bước ra, tay cầm dù, cẩn thận mở cánh cửa sau của xe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô ta bước xuống xe, giương mắt lên nhìn xung quanh một cách khinh khỉnh rồi quay sang người đàn ông đang đứng cầm dù che nắng cho cô ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Đây mà là trường mới của tôi sao? Ông hỏi tài xế coi có đi lộn chỗ không vậy? trường học gì mà nhìn thảm hại quá vậy?" Cô ta không buồn gỡ bỏ cặp kính đen, đưa tay vuốt lại mái tóc dài bồng bềnh nhuộm vàng của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Dạ thưa tiểu thư, đúng là trường này đấy ạ. Là ngôi trường nổi tiếng mà ngày trước ông chủ từng học, ông chủ mong muốn tiểu thư cũng được sống trong môi trường tuyệt vời mà ông chủ ngày xưa đã được tận hưởng ạ."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Xì, ông già đó, nhiều chuyện quá, người ta đang học ở chỗ kia thì kệ người ta đi, thôi được rồi, dù gì coi bộ ở đây cũng chưa được khai hóa, vô đây dạy cho bọn nhóc một bài học mở mang đầu óc mới được." Cô ta cuối cùng cũng chịu chú ý một chút đến hoàn cảnh xung quanh trong lúc cởi bỏ chiếc áo khoác cộc tay màu đỏ đậm và đưa cho người đàn ông cầm dù kia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô ta bước vào sân trường, không thèm để ý tới những lời xì xầm của những học sinh khác, cô ta biết quá rõ chúng nói gì và không buồn bận tâm đến chúng. Trước hết cô ta cần phải tìm văn phòng của thầy hiệu trưởng, tiểu thư nhà Fujimoto đến học trong trường này mà, ít nhất cũng phải có một buổi giới thiệu hay ra mắt cho ra trò chứ. Cứ nghĩ thế và cô ta đi một mạch vào trường, tự hỏi phòng lão hiệu trưởng nằm ở đâu thế nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;+++++++++&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Bốp." Trái banh da bị đánh văng cao ra khỏi tầm với của mọi người và cứ thế thẳng tiến ra khỏi sân banh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"YAHOO. Tuyệt vời. Gocchin, làm tốt lắm. Cậu có thể vào nghỉ được rồi đó, để Yossie ra thay nào." Một cô gái có mái tóc dài ngang vai, đội mũ lưỡi trai ngồi ở hàng dưới cùng của băng ghế khán giả hét vào chiếc loa giấy, gương mặt tràn đầy vẻ phấn khích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Geez...Nacchi. Đừng có bắt chước bọn con gái chứ." Goto Maki, tay đánh chủ lực thứ nhất của đội bóng chày trường HeMo, trở về chỗ ngồi của mình vừa lẩm bẩm khiến cho Yossie ngồi kế bên bịt miệng cười khúc khích. Yossie biết rõ Maki muốn nói gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Gocchin, tui nghe được đấy nhé." Cô gái khi nãy liếc xéo Maki một cái trước khi chuyển tầm nhìn của mình về phía Yossie, tay đánh chủ lực thứ hai của đội, một cô gái trông rất nam tính với mái tóc cắt ngắn, đội mũ lưỡi trai hơi lệch qua một bên, bước ra sân. "Nào nào nào, Yossie đập bóng,Hừm để coi... Ayaya. Cậu ra ném bóng cho Yossie đập bóng nào."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Cái gì?" Cùng một lúc, cả hai người đều lên tiếng. Một người là Yossie và người còn lại là Aya.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Nacchi, tay tui đang bị chấn thương mà..." Aya lên tiếng trước, chìa bàn tay bó bột lên huơ huơ về phía Nacchi, cô đang ngồi thơ thẩn trên hàng ghế cầu thủ để lau mấy quả bóng chày đã được dùng trước đó để một hồi cất vào kho.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Nacchi, tui không đập bóng của Aya đâu, tui không muốn chết đâu." Yossie tiếp lời, cô nhìn về phía Aya với ánh mắt khủng hoảng vì cái kinh nghiệm đau khổ trước đó, trong khi Aya liếc Yossie bằng ánh mắt tóe lửa kiểu 'Cậu nói cái gì hử?'&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vẫy vẫy một tay ra chiều mặc kệ "Lo gì chứ hả Yossie, Aya đang bị chấn thương mà, sẽ an toàn thôi. Còn cậu nữa Aya, cái chỗ chấn thương mà cậu nói đến chỉ là một tai nạn nhỏ nhoi trong lúc cậu đi gây sự mà ra thôi, không nói nhiều, hai người ra tập cho tui." Nacchi nhấn mạnh những chữ cuối cùng đồng nghĩa với việc chấm dứt cãi vả, ai mà còn cãi là biết tay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Tai nạn nhỏ nhoi? Đi sinh sự? Sao mà tớ ước ao cái khán đài nó ở ngay sau lưng Yossie quá đi mất." Aya vừa nói vừa cố gắng xỏ tay trái của mình vào găng cùng với sự giúp đỡ của Maki "Cám ơn."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Sẽ an toàn thôi? Cho dù Aya có gãy cả hai tay thì vẫn nguy hiểm như thường, chả hiểu cậu ta đã bao giờ đập qua bóng của Aya chưa nhỉ?" Yossie ngẩng mặt lên nhìn Nacchi, cau mày suy nghĩ cho câu hỏi của mình và cuối cùng sau chưa tới 2 giây đã có ngay kết luận "Chắc chắn là chưa."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Chúc 2 người may mắn nha~" Maki mỉm cười vẫy tay với Aya và Yossie trong khi cả 2 nhìn nhau một cách khó khăn. Yossie chỉ chỉ vào cánh tay trái bó bột trong lớp thạch cao của Aya.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Ném được không vậy?" Aya mỉm cười một cách căng thẳng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Không chắc là sẽ thẳng đâu." Yossie trố mắt nhìn Aya, 'Nếu bi giờ mà bỏ chạy thì chắc cũng còn kịp' nhưng cô nhanh chóng loại bỏ cái suy nghĩ điên khùng đó mặc dù trong tình huống này, suy nghĩ đó hoàn toàn không điên khùng chút nào hết. Và khi định thần lại, Yossie đã thấy mình đứng trên bục đập bóng. 'Thôi rồi, giờ thì hết đường lui, thôi kệ, liều chết với nó vậy, dù gì lần trước mình cũng mất có 3 ngày thôi mà, lần này biết đâu may mắn hơn thì sao? Cầu thần phật bào hộ cho con...'&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Được rồi, Aya, tới đi." Yossie đặt cây gậy lên vai, sẵn sàng cho một quả homerun trong mơ của mình. Cô không hề hay biết bên dưới, 2 đầu gối cô đang run lập cập.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Aya thở dài, cô thực tình chẳng muốn ném bóng trong tình trạng này tí nào cả. Tay trái không thể cử động thoải mái sẽ khiến cho khả năng điều khiển đường banh giảm đi, đồng nghĩa với cơ hội banh ném vào giữa mặt Yossie sẽ tăng lên và e là án mạng sẽ xảy ra mất. 'Thôi được rồi, chuyện ai chết là do số trời định đoạt, mình chỉ cần ném cho xong cú này là ok.'&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Ok, SUPER AYAYA BALL. KYAAAA..." Aya hét lên, tay phải cô nắm chặt quả bóng co ra phía sau, người ta có thể thấy cả sự thay đổi của hướng gió di chuyển theo tay phải của Aya, và ném đi. Trái banh lao đi như một viên đạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Véo..."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Vụt."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Bốp."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Á."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một chuỗi âm thanh hỗn tạp kéo dài. "Bụp." Quả banh rơi xuống đất bình yên bên cạnh một thân hình nằm sóng soài, bất động...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Uh..oh..." Nacchi kêu lên, lớn chuyện tới nơi rồi. Mặc dù đã được thưởng thức đường banh của Aya rất nhiều lần nhưng đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy sức công phá khủng khiếp của nó, rách cả tấm lưới kẽm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Aya là người đầu tiên chạy đến bên cạnh cái thân hình bất động đó. "Này, này, cậu có sao không? Này, này." Vỗ vỗ vào mặt người đó nhưng vô ích, cô gái kia hoàn toàn bất tỉnh. Trong sân, Yossie vẫn còn nằm dưới đất, hai tay ôm chặt đầu để tránh khỏi đường banh chết người của Aya. Maki cũng chạy về phía Aya và cô gái đang nằm ngay đơ dưới đất kia, nhìn cả 2 một cách lo lắng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Cô ta... có sao không vậy?" Aya nhún vai ra chiều 'Chả bít nữa', rồi tiếp tục lay cô gái kia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Hay mình giấu xác cô ta đi, dù gì xung quanh đây cũng đâu có ai đâu." Aya nói trong khi vẫn tiếp tục nắm vai cô gái kia bằng cánh tay lành lặn còn lại của mình và bắt đầu lắc cô ta như điên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Xung quanh không có ai của cậu đấy à?" Maki chảy mồ hôi hột khi ngẩng mặt lên nhìn quanh, hàng chục fangirls lẫn fanboys của đội bóng chày đang đứng quanh sân bóng nhìn mọi người tập luyện suốt và đang nháo nhào cả lên vì chuyện vừa xảy ra này. "Aya. Đừng lắc cô ta nữa, coi chừng cô ta chết thật luôn đấy." Maki hét lên khi Aya sắp sửa tát vào mặt cô gái đang xỉu kia để làm cho cô ta tỉnh lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Vậy chứ cậu nói coi tui phải làm gì chứ, để cô ta nằm vạ ở đây luôn à?" Aya cau có nhìn Maki, buông tay ra thả phịch cô gái kia rơi xuống đất lần nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"AYA." Maki vội lao xuống chụp cô gái kia lại trước khi án mạng thật sự có thể xảy ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Aya, Maki, Sao vậy?" Nacchi cùng Yossie cũng chạy về phía Aya và Maki sau khi Nacchi đá vào mông Yossie đang nằm sấp dưới đất để gọi cô nàng tỉnh dậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yossie nhướn mày nhìn cô gái kia, lắc đầu xua tay. "Xui xẻo, kiểu này thì chấn thương sọ não chứ chả chơi..."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Yossie." Maki hét lên, cô cúi xuống đỡ cô gái kia dậy hay nói chính xác hơn là bế cô gái kia lên. Maki ngạc nhiên vô cùng vì cái sự nhẹ đến bất ngờ của cô gái kia. 'Kiểu này chắc con nhà giàu được nuông chiều, lười biếng chơi thể thao đây.' Maki nhìn cô gái bất tỉnh trên tay mình. "Tui đưa con nhỏ này vô phòng y tế đây, Aya, đi theo tui mau." Gocchin nhìn Aya ra lệnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Tại sao tui phải đi theo? Tui còn phải dọn dẹp đồ đạc nữa, rồi còn sắp vô giờ học rùi, tui không đi theo đâu." Aya vừa nói vừa đi trở về phía sân bóng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Aya, Cậu là người đập xỉu cô ta, cậu phải có nghĩa vụ đưa cô ta lên phòng y tế." Maki nói cứng rắn. "Nếu không tui sẽ nói chuyện đó ra cho mọi người nghe đấy.". Lời nói của Maki xem ra cuối cùng cũng có tác dụng với Aya. Aya khựng lại, quay lại nhìn Maki với ánh mắt gần như muốn ăn tươi nuốt sống Maki.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Cậu dám?" Maki cười khẩy, ánh mắt thách thức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Sao lại không? Dù gì thì chuyện đó cũng đâu ảnh hưởng tới tui đâu." Aya chưng hửng nhìn Maki rồi gào lên "Trời ơi là trời.". Rốt cuộc cô cũng phải đi theo Maki về phòng y tế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Nacchi, Yossie, Dọn dẹp dùm bọn này nhé." Nacchi vẫy tay ra vẻ biết rồi, cười khúc khích nhìn theo Maki và Aya.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Rốt cuộc hai người đó nói cái gì vậy?" Yossie gãi đầu nhìn Nacchi một cách khó hiểu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Chậc, chỉ là chuyện xấu hổ của con nít đó mà, không có gì đâu, rồi cũng có ngày cậu sẽ biết đó là chuyện gì thôi." Nacchi nhìn Yossie mỉm cười, cô khoác tay Yossie trở vào sân bóng. Còn một đống đồ cần dọn dẹp, Nacchi nhìn quanh sân bóng một lượt, 'Chắc phải nhờ vài cô bé dễ thương ngoài kia thôi...'&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Rika-chan" Nacchi chạy về phía một cô gái đang đi lững thững bên ngoài sân bóng. Và nếu không vì cô ta đang đi, Nacchi mới đầu còn lầm tưởng đó là một cây kem dâu khổng lồ nào đấy của hãng kem dùng để quảng cáo. Khắp người cô được bao phủ bởi một màu hồng, Băng đô hồng, đeo bông hồng, gọng kính hồng, giày hồng, balô hồng và nếu không vì bộ đồng phục thì có lẽ bộ quần áo của cô cũng hồng nốt và Nacchi thậm chí còn rất chắc chắn đồ lót của Rika cũng toàn một màu hồng dù cô chưa tận mắt nhìn thấy lần nào cả...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Ah, Abe-san, chào buổi sáng" Rika mỉm cười cuối chào Nacchi. "Mới sáng sớm mà đã tập bóng rồi sao?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Uh, Tranh thủ tập trước, gần tới ngày thi đấu rồi, chiều nay mới tập chung với cả đội luôn." Nacchi vui vẻ chào lại Rika. "À, Rika-chan này, bọn này còn có 2 người à, Aya với Maki bận công việc đột xuất mất rồi, cậu vào giúp tôi với Yossie dọn dẹp đồ đạc một tí được không?" Nacchi có vẻ cố tình nhấn mạnh chữ Yossie. Quả nhiên Rika, mắt sáng ngời long lanh lao ngay vào sân bóng, không đợi Nacchi hỏi lại lần thứ hai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Yocchan hôm nay có tham gia tập luyện sao? Ah, để em phụ cho Abe-san, gì chứ mấy thứ này chỉ một chút là xong ngay thôi." nói rồi Rika hăng hái xách ngay rổ banh và chạy về phía nhà kho, nơi mà Yossie hiện đang vật lộn một cách cật lực để nhét những cây gậy bóng chày vào chung trong một chiếc rổ ở góc phòng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Làm sao mà Aya có thể làm được cái chuyện này nhỉ? Mấy cây gậy đâu có chịu đứng yên đâu..."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Yocchan~" Yossie khựng lại ngay, cảm giác kinh hãi chiếm lấy thân thể cô, giọng nói này... Thứ kinh hãi thứ nhất trong đời cô là Những quả bóng do Aya ném, còn thứ kinh hãi thứ hai, không gì khác hơn chính là giọng nói này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Yocchan~ Mình nhớ cậu qúa." 'Thôi rồi, hôm nay là ngày xui xẻo nhất trong đời mình, cùng một buổi sáng đã gặp cả 2 thứ đáng sợ nhất' Yossie nghĩ, cô đứng im, bất động... trong chiếc tủ đựng gậy, giẻ lau nhà trong nhà kho, chỗ trốn duy nhất vào lúc này.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-5763831757610211837?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/5763831757610211837/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=5763831757610211837' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/5763831757610211837'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/5763831757610211837'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2007/06/school-story-chapter1.html' title='A SCHOOL STORY (CHAPTER1)'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4970547220917369924.post-1630343013786604869</id><published>2007-06-07T13:53:00.000+07:00</published><updated>2007-06-07T14:09:42.564+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Blog'/><title type='text'>FIRST POST</title><content type='html'>First time use Blogspot, I have decided to post all my fic and all my creation in here, to not mix everything up in my main blog &lt;a href="http://360.yahoo.com/tinnygy"&gt;http://360.yahoo.com/tinnygy&lt;/a&gt; . So if someone read my fic in this blog, just comment in here. And of cause my fictions will be a little difficult to read cause sometimes I use English and sometimes I use Vietnamese so it's quite weird. That's it! Now, ready for my first fic! YO!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4970547220917369924-1630343013786604869?l=tinnygy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tinnygy.blogspot.com/feeds/1630343013786604869/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4970547220917369924&amp;postID=1630343013786604869' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/1630343013786604869'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4970547220917369924/posts/default/1630343013786604869'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tinnygy.blogspot.com/2007/06/school-story.html' title='FIRST POST'/><author><name>Tinnygy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03924486218013370912</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/_niLwfAhhKtQ/Shjiiwg0RKI/AAAAAAAAACw/OaD1jc_29rQ/S220/HikkiAva04601.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry></feed>
